Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342139
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2139 lượt.
.."
Tiểu Đao cũng chỉ có thể xám mặt cút ra bên ngoài đứng.
Khi Cù Thừa Sâm phát hiện trong tủ quần áo của người nào đó cư nhiên còn làm thêm một cái hốc ẩn, anh thật dở khóc dở cười, lục lọi những thứ bên trong ra. Tạp chí sắc, quay đầu vừa định mắng A Tường, phó đội trưởng đã ngoan ngoãn chạy ra bên ngoài đứng.
"Đội phó, đội trưởng của chúng ta có phải đã bị tổn thương tình cảm rồi không vậy? Chị dâu để anh ấy ngủ trên sofa rồi hả?"
"Tôi thấy rất có khả năng, từ ngày trở về bộ đội, khuôn mặt của đội trưởng vẫn cứ cứng ngắc như vậy, ngay cả nụ cười vui sướng khi người gặp họa cũng chưa từng thấy qua!"
"Bộ bảy viên ngọc rồng bìa cứng của tôi..... Đều phải trở thành giấy bỏ cả rồi...."
Hiển nhiên là Cù Thừa Sâm không hài lòng với kết quả khám xét, lạnh như băng quét mắt qua sáu trái bí đỏ đứng trên hành lang, anh lắc lắc đầu, sau đó lại lập tức đá văng cửa lớn của căn phòng ngủ thứ hai.
Ngay lập tức, lại có thêm một trận khôi hài cực kỳ bi thảm.
Cù Thừa Sâm không có cách khiến cho bản thân mình rãnh rỗi được, thầm nghĩ phải tìm tất cả chuyện nên làm và không nên làm đến để làm hết, huấn luyện, đánh giá, báo cáo...... Cho dù là đơn giản đến mức nào, thì anh vẫn phải dốc hết sức ra mà làm.
Nhưng trong lòng của trung tá tiên sinh lại vô cùng rõ ràng, cái anh muốn là gì, lại không biết phải làm gì để không mất đi hạnh phúc trong tương lai.
Không nói rõ được tư vị trong lòng là gì, hoặc là tư vị gì cũng có, anh không thể nhận thua, hơn nữa còn là một thất bại thảm hại.
Ôn Miên chọn một điểm mấu chốt khó gặp được như vậy, cuối cùng cũng kiểm tra được anh có bao nhiêu phần nhiệt tình.
*****
Tình hình sức khỏe của Tả Luân nhanh chóng có được chuyển biến tốt đẹp, một ngày sau khi anh ta tỉnh lại đã có thể suy nghĩ, nói chuyện bình thường.
John tới thăm cấp dưới của ông ta, còn cười cười trêu ghẹo: "Revolver, ngay cả bom cũng không giết được cậu, muốn bọn họ phải làm sao bây giờ đây, dùng đạn hạt nhân bằng bạc có ngâm qua nước Thánh sao?"
Ôn Miên chờ đến khi phòng bệnh chỉ còn hai người bọn họ, nghĩ muốn nói cho anh ta biết nguyên nhân quan trọng của chuyện này.
"Tả tiên sinh......" Ôn Miên không đành lòng, nhưng cũng chỉ có thể ăn ngay nói thật: "Anh không thể ghi tên tôi vào cái gì mà....... người liên lạc lúc khẩn cấp của anh."
Người đàn ông nhìn vẻ khó xử trên mặt cô, nhẹ nhàng ừ một tiếng.
"Tôi thích tiếp xúc với anh, không chỉ bởi vì anh giống anh trai tôi. Tôi còn rất tôn kính nghề nghiệp của anh. Nếu anh cần, đương nhiên tôi sẽ sẵn lòng giúp đỡ anh, nhưng trách nhiệm mà anh giao cho tôi lúc này, thật sự là..... Tôi không gánh vác nổi."
Tả Luân ngẩng đầu nhìn cô một cái, thấp giọng nói: "Nhớ những lời tôi từng nói với cô không."
"Anh nói lúc đi tảo mộ sao?"
Anh xin cô, sau này hãy đến trước mộ phần, để lại một bó hoa tươi.
Một lát sau, Ôn Miên cười hỏi: "Tôi vẫn.... không rõ lắm."
Đôi con ngươi đen của Tả Luân dừng lại trên gương mặt thanh nhã của cô gái nhỏ, mặt không đổi sắc.
"Tôi không có người nhà, không có người bạn nào đáng để tin tưởng." Anh trầm mặc vài giây, lời nói lạnh nhạt như cách ngoài nghìn dặm: "Lúc cô tới John không có nói cho cô biết sao, tôi là cô nhi, cho nên..... Tôi không có người để tôi hoàn toàn tin cậy."
Ôn Miên biết phải tốn một ít thời gian, mởi có thể nghe xong chuyện xưa của anh ta.
Nói Rõ Với Cô
Thời tiết hôm nay ở New York rất tốt, Tả Luân từng nghe cha nuôi nói, ngày ông ấy ôm đứa trẻ quấn tả lót mới sinh từ rừng về nhà, ánh mắt trời cũng rực rỡ.
Từ nhỏ Tả Luân đã được thợ săn nuôi dưỡng, ba tuổi anh đã bắt đầu theo cha nuôi lên núi săn thủ, khi đó đứa nhỏ còn chưa được tiếp xúc gì với súng ống hiện đại, anh chỉ dùng một cây súng săn tổ truyền (được ông cha truyền lại).
Anh thích đuổi theo bóng dáng to lớn của cha nuôi trong trời đông tuyết phủ, cho dù hai người bọn anh không hề có quan hệ huyết thống, nhưng bọn họ lại làm bạn với nhau lâu ngày, tình cảm còn sâu hơn cả tình .cha con.
Có thể là do cuộc sống cô độc nơi rừng hoang, nên đã tạo nên một Tả Luân tính tình quái gở xưa nay không thích kết bạn với ai, anh kết bạn với những động vật trong hẻm núi, nhưng cũng là kẻ địch trời sinh của bọn nó, giống như con thỏ, con nai, còn có sói nữa.
Tôi là cơn mưa thu dịu dàng tươi mát, là ánh mặt trời chiếu sáng hạt lúa vàng.
"Đây là văn bia (những văn tự khắc trên bia) của cha tôi." Anh bình tĩnh nhìn cô, giọng nói vô cùng rõ ràng: "Tôi không sợ chết, chỉ muốn có ai đó vì tôi mà khắc những câu thơ này, tặng tôi một bó hoa."
Ôn Miên có chút băn khoăn, dù sao cũng là cô khiến cho người đàn ông này nhớ lại chuyện cũ, nhưng cô cũng có cách nghĩ của cô: "Việc này của anh thì tôi chắc chắn mình có thể làm được, nhưng tôi không cần.... tài sản để lại của anh."
"Trao đổi ngang giá."
"Tôi bắt anh đưa tôi cái gì đó mới thay anh làm việc, vậy có gì khác với những người khác?"
Tả Luân nghe vậy thì nhìn cô, anh hiểu rõ h