Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1931 lượt.
ại 囧, đột nhiên lại bị anh ôm vào lòng, vội hỏi: "Anh..... không phải anh còn đang trúng độc sao?"
Đây không không phải là phim võ hiệp cổ trang, trong con ngươi của Cù Thừa Sâm mang theo ý cười thản nhiên: "Vậy em còn không mau \'thử súng\'?"
"Anh đừng phá, trên tay còn đang truyền nước biển đó."
Ôn Miên chọc chọc vào người đàn ông, một tay anh đỡ phần lưng mềm mại không xương của cô, cô hít thở từng đợt, trợn trừng mắt, phát hiện đôi mắt của sếp Cù sáng lên như đuốc, cánh tay cường tráng đỡ bên eo cô.
"Không phải em muốn có con sao?" Anh kề sát lỗ tai cô, mềm giọng: "Nhân lúc anh nghỉ phép, thử nhiều một chút, nhỉ?"
Tuy rằng cô cảm thấy đây là đang làm bừa, cũng không thể phủ nhận, vẫn bị người đàn ông tác động, nếu không thì cứ thử xem, việc này vẫn phải từ từ mới được.
Con ngươi Ôn Miên sáng lên nhìn về phía anh, Cù Thừa Sâm nhẹ nhàng hôn lên trán cô, lấn người qua, cô giúp anh tháo cái nút thắt duy nhất trên bộ đồ bệnh nhân do bệnh viên phát này.
Cù Thừa Sâm thở dài một cái, tựa hồ cảm thấy nếu lúc này mà làm tình, nhất định sẽ khiến anh phát điên.
Lúc trước khi Ôn Miên tắm rửa giúp chồng, kỳ thực đã được nhìn thấy những vết thương mới này rồi, nhưng hôm nay ở trên giường, khi cởi áo của anh ra, nhìn những vết thương dính đầy vết máu trên người, vẫn khiến cho nước mắt của cô rơi tí tách lên da thịt trần trụi của anh.
Tim như thắt lại, cảm thấy đau quá.
Cù Thừa Sâm không muốn lại khiến cô khóc nữa, dứt khoát cắn lên cái miệng nhỏ của cô, nụ hôn ấm áp dần khiến cho đầu tóc người ta mụ mẫm, cuối cùng cô gái nhỏ cũng ngừng nỉ non.
"Cởi quần áo đi." May mắn anh vốn am hiểu việc ra lệnh khống chế người khác.
Ôn Miên bị rối loạn trận tuyến, ngơ ngác thật lâu mới cởi được áo ngoài xuống, cô ngồi ở bên giường, hai tay nắm chặt nào nhau, chỉ còn sót lại một bộ nội y, nhưng lại không biết phải xuống tay thế nào.
Bả vai bị thương của Cù Thừa Sâm hơi dùng sức, mày nhíu lại: "Ôn Miên."
Lúc này Ôn Miên mới nhớ tới anh đang bị thương, cho nên chẳng sợ thẹn thùng, cũng không thể chuyện gì cũng giao hết cho anh làm được, hu, cư nhiên còn dùng đến chiêu này để uy hiếp cô... Đây không phải là muốn mạng người hay sao!
Ôn Miên thật sự không còn cách nào, chỉ có thể cởi bỏ nội y của mình dưới ánh mắt cực nóng của người đàn ông, hai bầu ngực căng tròn được cởi bỏ trói buộc, nhất thời cảnh xuân hiện ra.
Cù Thừa Sâm điều chỉnh hô hấp, thưởng thức cử chỉ chủ động đầy e lệ của cô gái nhỏ: "Lại đây, để anh ôm em."
Ôn Miên xốc tấm chăn màu trắng lên, trèo lên giường, cả thân thể của cô đều hoàn toàn nằm trong tay anh, đáng sợ nhất là, cho dù anh tùy ý làm bậy, cô cũng không thể tránh được chút nào.
Dục vọng không được thỏa mãn lâu ngày bị banh rộng ra, trong tiềm thức cô muốn hai cái tay khiến cô phát run này, lại cố gắng nhắc nhở bản thân không được trốn.
Cứ thế mà đón nhận tất cả yêu thương, an ủi của anh, từng đợt sóng không ngừng bị khuấy đảo trong lòng.
Chân Tướng
Người nào đó ngồi ở chỗ kia, khóe miệng vẽ ra một nụ cười thật tươi. Theo động tác cởi đồ của Ôn Miên, cơ thể vai rộng, eo thon của anh hoàn toàn lộ ra trước mắt cô.
Một tay Cù Thừa Sâm giúp cô cởi quần lót ra. Ôn Miên kêu lên một tiếng, ôm cổ anh thở nhẹ, người đàn ông chuyển tư thế.
"Tay của anh........ lấy ra đi." Ôn Miên lo lắng cau đôi mày thanh tú, "Đừng chạm vào kim truyền."
Cô cẩn thận ngồi lên eo anh. Đường cong xinh đẹp gần ngay trước mắt, lại bởi vì tình trạng vết thương, anh không có cách nào hung hăng đè cô dưới thân để giày vò.
Hai chân Cù Thừa Sâm thoáng giơ lên, ý bảo cô tách đùi ra, vật thô dài cố gắng ma sát nhè nhẹ, chầm chậm đâm vào bộ phận ướt át.
*****
Lớp bọt màu trắng chạy vòng quanh miệng, dao cạo râu lướt qua hai má của người đàn ông, Ôn Miên cũng không dám lơ là, theo động tác kéo xuống của bàn tay, hình ảnh đẹp mắt nổi bật ở đáy mắt cô.
Người nào đó cười yếu ớt, sửa lại cổ áo, hai người đều đã thay quần áo.
Trước khi Cù Thừa Sâm xuất viện, phải đi tham gia nghi thức từ biệt Tề Tường.
Hiện giờ nhắc tới người lính này, anh vẫn thấy vô cùng tiếc hận: "Lúc cậu ta vừa tới, anh vẫn còn là đội phó."
Từng trải qua một khoảng thời gian ở chức vị của A Tường, nhớ tới bộ dáng lúc trước của mình, lại nhìn người lính đang nằm dưới lá quốc kỳ kia, bản chất của bọn họ vốn không có gì khác nhau.
"Cậu ta là tổn thất của toàn quân các anh."
Cù Thừa Sâm nghe xong cười cười, nhàn nhạt phủ lên mù bàn tay của cô nhóc.
Mấy hôm trước đã phát tin cáo phó, toàn bộ lễ tang cũng tổ chức rất đơn giản, lại cực kỳ trang trọng. Bộ đội còn phải quan tâm tới qua quyến của sĩ quan bị mất, người đàn ông sắp được thăng lên thành thượng tá dẫn vợ đi an ủi ba mẹ của A Tường, Ôn Miên xoa xoa đôi mắt thô ráp, cô hiểu nhất nỗi đau khi mất đi người thân.
Ngơ ngác đứng một chỗ hồi lâu, mãi đến khi chống lại đôi mắt lành lạnh của đội trưởng, cô mới cảm thấy kiên định thêm một chút, đúng vậy, may mắn là anh