Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1922 lượt.
úc mắc với con dâu nhà chúng ta, đúng không?"
Ban đầu, bọn họ nghĩ không cần tiết phải lạm dụng chức quyền để ngáng chân ai, dù sao, muốn làm được như thế cũng không phải là chuyện đơn giản, huống chi việc này cũng không phải là tác phong của nhà họ Cù.
Cù Thừa Sâm trầm ngâm một lát, hỏi ông Cù sao lại hỏi thế.
"Trước đó vài ngày nhà bọn họ lại gây ra một chuyện thiếu đạo đức, bên anh cả con cũng nhận được không ít tin tức."
Ý là, một khi điều tra rõ, thì có thể nhà nào cũng bị dính đến, mà tất nhiên nhà họ Cù không định dọn dẹp dùm bọn họ, hai nhà vốn cũng không có giao tình gì.
Cù Thừa Sâm cười cười, cằm hơi giương lên, hướng về phía cửa phòng bệnh, "Cha có biết vợ con đã ăn không biết bao nhiêu thiệt thòi từ bọn họ không, nếu thực có thể tìm được cách cắt bỏ khối u ác tính này, coi như là giúp con, cũng đỡ cho quân đội một gánh nặng."
Cù Viễn Niên gật gật đầu, xem như đồng ý.
"Nhìn cô nhóc đó không thích nói chuyện, nhưng lá gan lại rất lớn."
Cù Thừa Sâm buồn cười, quả thật, lá gan của đồng chí Miên Miên không nhỏ đâu, cô có lòng tham không đáy.
Cù Viễn Niên liếc anh một cái: "Việc này phải giải quyết từ từ, hơn nữa, cũng phải điều tra kỹ nhiều mặt, cái loại chuyện bỏ đá xuống giếng này...... Cha cũng không rành lắm. Chỉ là, hôm nay đến nói với con một tiếng, nên có động tĩnh rồi."
Cù Thừa Sâm thầm nói, ông cụ cố gắng diễn xuất như thế, là muốn anh chuyển mấy đại thần cấp cao tới hàng yêu trừ ma, còn có thể xảy ra sự cố được sao, càng miễn bàn người năm đó bọn họ động đến là đứa con dâu yêu quý của Cù Viễn Niên.
*****
Cha con gặp mặt, không tránh khỏi sẽ nói đến chút chuyện quan trọng trong quân đội, trùng hợp còn gặp bác sĩ phụ trách đến kiểm tra định kỳ, Cù Viễn Niên biết được tình huống của con trai mình, lại nói chuyện trao đổi với bác sĩ, sau đó với cùng Cù Thừa Hoàn rời khỏi.
Cả ngày đều có người ra ra vào vào trong phòng bệnh, giờ cuối cùng cũng yên tĩnh, Cù Thừa Sâm tựa người vào giường quan sát cô vợ láu lỉnh đang gọi táo cho anh.
Ôn Miên nói câu được câu không: "Sếp, khi nào thì, ngài được thăng lên làm đại tá?"
Tầm mắt của người đàn ông dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, thư bổ nhiệm thượng tá còn chưa xuống tới, đã nôn nóng thấy anh thăng hàm rồi.
"Thế nào? Chê quân hàm của anh nhỏ à?"
Chứ còn gì nữa, người nào đó vội vàng khoe mẽ: "Sao có thể chứ, chỉ là em cảm thấy "thượng tá" nghe không xuôi tai, cứ khiến em nhớ tới cái ông già râu bạc kia."
Hóa ra cô nhóc này đang nói tới người phát ngôn của KFC.
Hai mày Cù Thừa Sâm thoang nhíu lại, nói rất nghiêm túc: "Nếu hiện tại anh có một hơi chiếm được mấy cái đảo, phỏng chừng nhất định sẽ thăng." Ôn Miên nghe xong, thoáng ngẩn ra, trong lòng rơi bộp một tiếng.
Cô có chút may mắn hiện giờ đang sống trong thời kỳ hòa bình, nếu ở thời kỳ chiến tranh, nhất định anh sẽ là quân tiên phông xông ra tiền tuyến, đi sâu vào lòng địch.
Cô nhóc mất hứng, ném quả táo trong tay cho Cù Thừa Sâm: "Không phải em chỉ đùa một chút thôi sao."
Anh cũng không nói gì, một tay nâng cằm cô lên, cúi sát cọ cọ lên mặt cô vài cái, Ôn Miên rụt cổ, lúc này đội trưởng Cù mới cười nói: "Bị đâm đúng không, sáng mai cạo râu giúp anh."
Cô hơi phản ứng kịp, bả vai Cù Thừa Sâm bị trúng đạn, hiện tại động tác của tay còn chưa linh hoạt, nhưng còn chưa đến nỗi đứt tay đứt chân, cũng không tin anh thực không thể tự mình cạo râu được.
Chỉ là, tưởng tượng đến cảnh người đàn ông anh tuấn lãnh liệt này miệng đầy bọt trắng, đứng cạo râu, cô lại cảm thấy vô cùng gợi cảm, trong cơ thể như bùng lên một ngọn lửa nhỏ, cảm giác có chút là lạ.
"Đi khóa cửa lại."
Ôn Miên không chút suy nghĩ, nghe lời đứng dậy đi khóa cửa, vừa xoay người lại đã thấy vẻ mặt Cù Thừa Sâm hơi nghiêm chỉnh, bỗng nhiên gọi cô: "Ôn Miên, anh đã từng đưa ra rất nhiều quyết định."
"Ừ." Cô dựa vào người anh, chăm chú lắng nghe.
"Có khi chuyện đó liên quan đến tánh mạng của không chỉ một người."
Cô biết chứ, đó là đương nhiên.
"Đến khi anh trở về bộ đội, có thể sẽ vẫn giống như trước đây, gặp vô số tình huống, đưa ra rất nhiều quyết định quan trọng ảnh hưởng đến toàn cục, nhưng em không cần lo lắng cho anh, trong lòng anh đã có một chỗ dựa."
Ôn Miên có chút không hiểu hàm nghĩa trong câu nói của Cù Thừa Sâm, mãi đến khi nghe thấy câu nói tiếp theo của anh.
"Em là sự lựa chọn chính xác nhất của anh, anh sẽ không quên."
Ôn Miên không nghĩ anh sẽ nói ra một câu như vậy, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu hút của anh, trong lòng cô cảm động không thôi, thật sự, là nghẹn ngào nói không nên lời.
Chút tâm tư nhỏ của cô, một ánh mắt, một động tác của cô, đều không thoát khỏi mắt anh.
Rốt cuộc là vì anh là bộ đội đặc chủng không gì sảnh được, hay vì, anh là chồng của cô?
"Em có biết hôm nay Cù Thừa Hoàn đến, đã nói gì với anh không?"
Ôn Miên lắc lắc đầu, Cù Thừa Sâm cúi đầu xuống: "Anh ấy nói, nhanh chóng sinh một đứa trẻ, làm phân tán lực chú ý của hai lão gia ở nhà, để cho bọn họ không nhớ đến việc bức hôn."
Người nào đó l