Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá

Tác giả: Đam Nhĩ Man Hoa

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341983

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.

một bồn hoa rất lớn, rất trùng hợp hôm nay cái nắng nhè nhẹ của mặt trời, cách đó không xa có vài cô cậu trò nhỏ đang ngồi nghe bài giảng.
So với làm việc tại các cao ốc văn phòng cả ngày không thể nhúc nhích có lẽ làm việc ở đây là thích hợp với cô hơn.
Ôn Miên tùy ý nhìn một lát, người đang dạy là một giáo viên nữ xinh đẹp, nói tiếng Anh lưu loát, bóng lưng thanh tú, dường như, còn có một chút quen thuộc.
Đối mặt với cảnh đẹp như vậy, nàng bất chợt nâng khéo cười ngọt ngào, thong dong bước đi, không nghĩ ngợi gì nữa
*******
Cù thủ trưởng quay về bộ đội vài ngày, sắp xếp mọi việc cẩn thận, liền đến xin đại đội trưởng nghỉ phép kết hôn.
Hôn lễ tổ chức rất đơn giản, vì tư lệnh Cù ngày trước nghèo khổ nên không thích sự sa hoa, chỉ cần con trai, con dâu không bị mất mặt là được.
Người trấn giữ biên cương trung tá Cù Thừa Sâm so với tư lệnh Cù càng không thích dùng hình thức bên ngoài để đối nhân xử thế, mà Ôn Miên cũng không so đo những thứ này, vậy nên, chỉ mời mấy người quen cùng nhau ăn một bữa cơm, tất cả đều vui mừng.
Sếp Cù đang ở bên ngoài tiếp chuyện với các cán bộ kỳ cựu trong quân đội, còn Ôn Miên thì ở bên trong phòng trang điểm chờ Chu Như trang điểm cho cô, cô gái này nhẹ nhàng hớp một ngụm trà nóng trên tay, trong miệng tràn đầy mùi thơm bát ngát.
Em gái của Cù Thừa Sâm là Cù Thần Quang cũng đứng bên giúp đỡ, cô tò mò hỏi Chu Như, “Bạn trai hôm nay mang đến có lai lịch như thế nào?”
Nói đến vị cảnh sát giao thông Vương Giác này, Chu Như không nghĩ đến cũng có ngày mình phải xuống nước, nếu bản cô nương không mời hắn tới tham gia buổi lễ có lẽ mối quan hệ giữa hai người cũng có thể dậm chân tại chỗ.
Cù Thần Quang châm chọc chế nhạo Chu Như mấy câu, nhưng toàn bộ trọng tâm lại đặt lên người chị dâu thứ hai nhà mình, “chị dâu, chị với anh hai không phải đã trải qua tuần trăng mật sao, chia sẻ với chúng em chút xíu đi.”
Ôn Miên nhìn vào gương chải lông mi, ai cũng không quan tâm.
Chu Như: “Được, mình cũng đã sớm dụ dỗ uy hiếp cậu ta, chí kém không có dùng bảy mươi hai loại hình tra tấn, cũng không có cách nào moi ra được nửa câu, cậu ấy giữ bí mật còn hơn cả đàn ông.”
Cù Thần Quang dùng bàn tay vuốt nhẹ nhàng bộ sườn sám chị dâu cô đang mặc cười cười mấy tiếng.
“Anh hai em dù gì cũng là quân nhân trong quân nhân, đặc chủng trong đặc chủng, chị dâu, thân thể của chị mảnh mai thể này liệu có thể chịu đựng được không? Những thứ trong tiểu thuyết rốt cuộc có thật không? Một ngày đàn ông có thể làm mấy lần.”
Cánh tay đang trang điểm của Ôn Miên rung lên, đứa em này sao có thể nói anh hai của mình thành con giống chứ.
Miệng Chu Như càng không thể ngăn cản nổi: “Anh Tiểu Sâm,…cậu đã ngậm phần dưới rồi sao?”
Ôn Miên thiếu chút nữa muốn bộc phát, đây là vấn đề phụ nữ đàng hoàng nên hỏi sao?.
Ngoài cửa truyền đến mấy tiếng đập cửa, Cù Thần Quang chạy nhanh ra mở cửa vừa nhìn, chính là trung tá Cù anh hai của cô lại. Anh bước vào quan sát phản ứng của ba người, trong chốc lát cả phòng trở nên trầm mặc.
“Lại bày trò trêu ghẹo chị dâu phải không?”
“Không có mà, em đang gặp vấn đề rất khó hiểu nên đang hỏi chị dâu mà.”
Cù Thừa Sâm nhíu mi : “Em có vấn đề có thể gặp chú út để hỏi.”
Ôn Miên cười thất thanh.
Hai con kỳ đà cản mũi biết điều nên tự động dời gót, người đàn ông bên cạnh liền ngồi xuống, cô không dám ngước lên nhìn anh, làm bộ bận rộn, “Đồ trang sức của em Chu Như để ở đâu rồi?”
Sếp Cù đang thưởng thức vẻ mặt đầy hốt hoảng có chút kinh sợ của cô gái nhỏ, khóe miệng chợt cười, “Thế trên đầu em là cái gì?”
Ôn Miên đưa tay sờ, lập tức quýnh lên.
Anh thong thả bước đến bên cửa sổ tránh xa cô một chút, từ túi áo móc ra một điếu thuốc, nghiêng đầu bảo cô có để ý không? Cô vội lắc đầu, thấy người đàn ông đó vội châm điếu thuốc.
Trung tá Cù vẫn mặc một thân thường phục xanh đậm, bóng dáng thon dài làm ôn miên thấy phải có chút ngây ngẩn. Có lúc, cô sẽ cảm thấy anh là một thanh lợi kiếm, không thấy lưỡi cũng không thấy vỏ, lặng yên không một tiếng động, sẽ khiến cho tất cả đối thủ và kẻ địch của anh phải khiếp sợ.
“Em hồi hộp sao?” Cù Thừa Sâm ngước mắt cô gái trước mắt.
Nếu nói không có sợ là giả, có trời mới biết tay của nàng đang vã mồ hôi nãy giờ, còn nếu hỏi Ôn Miên lo lắng chuyện gì, chính Ôn Miên cũng không biết.
Người đàn ông dập tắt nửa điếu thuốc còn dư, ngồi trở lại bên người, nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp trong suốt của cô, "Ôn Miên, Em hiểu các điều luật trong quân hôn không?"
Sao lại nói cái này, cô sửng sốt.
"Quan hệ của chúng ta, vẫn do em quyết định, chỉ cần, em cho rằng được nhiều hơn mất là được."
Xem ra, khẩn trương không chỉ có cô, mặc dù nhìn qua anh vẫn bình thản như nước.
Ôn miên thấy buồn cười, Cù Thừa Sâm cho là cô không muốn hiểu, "Không phải mỗi lần ngã bệnh anh đều có thể ở bên cạnh em , anh. . . . . ."
"Em chỉ muốn anh đồng ý một chuyện."Cô cắt đứt lời của anh, rất nghiêm túc nhìn anh, " Anh sẽ đối với chuyện của chúng ta. . . . . .cố hết sức."
Ôn miên biết, yêu không cần