Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2835 lượt.
nhiệt tới mức những chai sữa phía sau va vào nhau kêu leng keng. Thế là, Chu Quân đứng bật dậy, nói: "Rất có lực! Rất căng thẳng! Góc quay cũng rất tuyệt... Chỉ thế thôi".
Những tiếng cười ngặt nghẽo và sự xấu hổ khi ấy lại như luẩn quẩn trong đầu, Chu Quân đột nhiên nhảy dựng lên, lắc đầu quầy quậy, từ chối: "Không đi! Không khéo lại bị điểm danh, không đi đâu".
Khánh Đệ hoàn toàn không để ý tới vẻ sững lại của Khương Thượng Nghiêu phía sau, và cả Lưu Đại Lỗi đang nhìn Chu Quân vò đầu bứt tai, ánh mắt trợn ngược, tiếp tục nài ép: "Được, có đi không có lại, lần sau đừng hòng nhờ em giúp".
Chu Quân lập tức xuống nước: "Chỉ nói vậy thôi mà. Anh đi, anh sẽ đi", nghĩ thế nào rồi lại ấm ức: "Ai cũng cười anh ngốc!".
Khánh Đệ mím môi, "Vậy lần này anh giả bộ giống một chút, khiêm tốn một chút".
Bao nhiêu câu hỏi cứ vấn vít trong đầu, Khương Thượng Nghiêu im lặng.
"Tình hình của bà thế nào?" Khánh Đệ hỏi.
Anh lắc đầu: "Hôm qua bà nói không khỏe, nằm trên giường cả một ngày, buổi tối vào nhà vệ sinh, ngã một cái... Nằm trong phòng cấp cứu từ hôm qua tới giờ, chưa có chuyển biến gì".
Sắc mặt Khánh Đệ trầm xuống, lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, xe đã lên đường cao tốc, hướng thẳng về phía Tây.
Chuyện cũ như rượu ủ quá ngày, chua và đắng.
Khi chiếc áo khoác với mùi hương quen thuộc choàng lên người cô, khi cánh tay đỡ đầu cô đang nặng nề chìm vào giấc ngủ ngả sang vai anh, khói bụi cùng hoa tuyết rợp trời như đang bị gió cuốn bay đi. Cô bỗng được quay về với tháng Năm năm đó, buổi sáng sớm ngày sinh nhật, anh cũng như thế, lặng lẽ, đỡ đầu cô dựa vào vai mình.
Giống như trong biển cô đơn, hai chiếc thuyền cuối cùng cũng nép vào nhau.
Buổi chiều, xe về đến Vấn Sơn.
Trong phòng dành cho bệnh nhân nặng của bệnh viện thành phố, Khương Phượng Anh nghe thấy tiếng bước chân liền đứng bật dậy. Có lẽ hai ngày nay chưa được chợp mắt, bà lảo đảo, cậu của Khương Thượng Nghiêu nhanh chóng đến đỡ chị đứng vững.
Khương Phượng Anh cũng đã gần sáu mươi tuổi rồi, sống qua nửa đời người, hai năm không gặp, trông bà càng già hơn. Nhìn Khánh Đệ bước tới gần, miệng bà mấp máy, khóe mắt ướt nhòe, nắm lấy tay Khánh Đệ, lúc lâu sau, lòng cảm khái biến thành câu hỏi thăm đơn giản: "Con về rồi".
Sự bỏ đi hai năm trước của Khánh Đệ có vẻ như là một quyết định đột ngột, cô thấy rất có lỗi với bà và mẹ Khương Thượng Nghiêu. Khánh Đệ băn khoăn không dám gọi một tiếng "Cô”, sợ cách xưng hô xa cách đó khiến người ta đau lòng. Hơi nóng trong lòng bàn tay giờ bỗng chuyển lên tim, cô chăm chú nhìn người phụ nữ đối diện, không sao thốt nên lời.
Nhìn qua cửa kính vào phòng bệnh, bà vẫn trong tình trạng hôn mê, mu bàn tay đang truyền dịch gân xanh nổi vằn vện bên cạnh những đốm đồi mồi của người già. Đôi tay ấy đã từng dạy cô trồng hoa, đôi tay đã đeo vòng và nhẫn đính hôn cho cô. Vẫn là đôi tay này, vào ngày cô chuẩn bị bỏ đi, run rẩy đưa lên lau nước mắt cho cô, lo lắng hỏi: “Khảnh Đệ, sao thế? Nghiêu Nghiêu bắt nạt cháu à?".
Nước mắt Khánh Đệ không kìm được lăn dài xuống gò má, Khương Thượng Nghiêu đứng cạnh hỏi: "Bà thế nào rồi ạ?".
"Sau khi tan máu là bắt đầu truyền dịch, vừa rồi nghe tiếng mí mắt có động đậy. Bác sĩ nói cũng may đã đưa vào viện kịp thời, có điều tuổi bà đã cao, tình hình thế nào còn phải theo dõi thêm vài ngày nữa." Em họ Khương Thượng Nghiêu đứng bên cạnh trả lời.
Mợ Khương Thượng Nghiêu thấy anh quay về liền thở phào nhẹ nhõm, đẩy thuyền theo nước: "Theo dõi thêm, có lẽ không xảy ra chuyện gì lớn đâu. Nghiêu Nghiêu về rồi, Hiền Hiền đi làm đi, xin nghỉ phép một ngày chẳng biết bị trừ bao nhiêu nữa".
Khương Thượng Nghiêu phớt lờ vẻ mặt ngượng ngùng của cậu quay sang dỗ dành mẹ về nhà nghỉ, Khánh Đệ lau nước mắt, đứng bên cạnh cũng khuyên vào: "Cô, cô về nhà ngủ một lát đi, có chúng cháu ở đây rồi".
Mợ Khương Thượng Nghiêu lập tức giậu đổ bìm leo: "Cũng phải, có con trai con dâu chị ở đây trông bà rồi, còn gì không yên tâm nữa. Khánh Đệ, lần này về sẽ không đi nữa chứ?".
Trước kia cô cũng đã từng gặp mợ Khương Thượng Nghiêu, Khánh Đệ nghe vậy cũng chỉ cười đáp lễ, Khương Phượng Anh lúc này cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà tính toán với em dâu, đành dặn dò mấy câu rồi cùng cả nhà em trai ra về.
Chẳng lâu sau, Đại Lỗi và Tiểu Đặng đưa mọi người về đã trở lại, vào căn phòng nhỏ thấy Khương Thượng Nghiêu đang ngồi xiêu xiêu vẹo vẹo phía đầu ghế sô pha nhắm mắt ngủ, họ liền rón rén lại gần. Đại Lỗi khẽ nói: "Chị dâu, ăn chút đồ đã".
"Hai người ăn gì chưa?" Ngửi thấy mùi cháo thơm phức, Khánh Đệ mới nhận ra mình rất đói. Mở ra xem, một đĩa cơm rang, một bát cháo tổ yến, túi đựng bên ngoài có logo của khách sạn Vấn Sơn. "Hai người vẫn còn nhớ tôi thích ăn thứ này sao?"
"Bọn em ăn rồi, mỗi người một bát to, còn mang về cho anh Khương một bát, chị dâu thích ăn cháo, à, còn cả nhà em nữa."
Bộ dạng ngượng ngùng của Lưu Đại Lỗi khiến Khánh Đệ tò mò: "Nhà em? Đại Lỗi, anh kết hôn rồi à?".
Tiểu Đặng cười khẽ, đấm Đại Lỗi một cái, nói: "Anh ta đang mong".
"Đâu phải