Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342839

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2839 lượt.

màu xanh trên người cô đập thẳng vào mắt anh, trái tim Khương Thượng Nghiêu đau nhói. Với chiều cao và cân nặng của cô, chiếc áo len trùm tới nửa đùi kia chắc chắn là số đo và kiểu dáng của một người đàn ông.
Anh sầm mặt bước vào phòng, không khí thoang thoảng các loại mùi, mùi cam, mùi rượu, mùi nước hoa, còn cả mùi đồ ăn tối qua nữa. Ánh mắt anh liếc qua những khung ảnh đen trắng và poster treo đầy trên bức tường đối diện cửa ra vào, sau đó dịch chuyển về phía tủ trà bằng gỗ với mấy chiếc cốc lăn lóc bên trên, rồi lại nhìn xuống tấm thảm dưới sàn đã chuyển màu thẫm bởi rượu đổ, tiếp tục nhìn qua hàng chậu hoa thủy tiên màu sắc rực rỡ nơi bệ cửa sổ, cuối cùng dừng hẳn trên người Chu Quân đang say giấc nồng trong chiếc ghế sô pha bọc vải màu tía sát cửa sổ.
Dáng nằm của Chu Quân rất xấu, một chân gác lên thành ghế, một chân gác lên chỗ để tay của ghế, phần tua rua của chiếc thảm Vân Nam vắt trên thành ghế phủ xuống nửa mặt anh ta. Lúc này, anh ta nằm im bất động như thể vẫn đang phiêu du trong mộng đẹp.
Nhìn tình cảnh này, hai ba huynh đệ cùng vào với Khương Thượng Nghiêu lập tức cúi gằm mặt xuống, chỉ còn Lưu Đại Lỗi là chẳng hề ngạc nhiên, đôi mắt vui vẻ đảo liên hồi, không ngừng nháy mắt với Khánh Đệ.
Khánh Đệ không biết có gì phải căng thẳng, nhưng ngay sau đó, ánh mắt Khương Thượng Nghiêu nhìn Chu Quân khiến cô thót tim. Thấy anh sải bước về phía ghế sô pha, cô vội vàng xông tới trước, lắc lắc Chu Quân, rồi dùng tay tát mạnh vào mặt anh ta, gọi: "Dậy đi, Chu Quân, nhường chỗ cho khách ngồi".
Tửu lượng của Chu Quân còn kém hơn cô nhiều, đang say với giấc mộng đẹp thì bị đánh thức, anh ta bực bội xua tay, lật người, hét lên một tiếng, người ngã lăn xuống tấm thảm dưới đất, cuốn chặt chăn tiếp tục ngủ.
Bóng người bên cạnh cô che đi ánh đèn rọi tới một góc chiếc ghế sô pha, Khánh Đệ than thầm trong lòng, muốn tiếp tục gọi anh chàng này dậy, nhưng đã thấy một chiếc giày đưa tới, mũi giày nâng cằm Chu Quân lên, kéo khuôn mặt đang nằm nghiêng kia thẳng dậy.
Khánh Đệ đang ngồi xổm, động tác hạ nhục ấy khiến cô hít một hơi sâu, đứng phắt dậy chỉ trích: "Anh làm...".
"Anh ta chính là Chu Quân? Sống chung gần một năm rồi?" Khương Thượng Nghiêu chẳng buồn nhìn cô lấy một cái, thẳng thắn buộc tội. Anh tỉ mỉ chiêm ngưỡng người đàn ông nghe danh đã lâu mà chưa có cơ hội gặp mặt đang nằm dưới đất, ánh mắt vô cùng khinh bỉ, nói xong liền thả chân ra. Trong mơ Chu Quân bỗng rên lên một tiếng, Khương Thượng Nghiêu nghe thấy nổi giận bừng bừng, đạp thêm một cái nữa vào khuôn mặt búng ra sữa của anh ta. "Loại đàn ông này mà em cũng yêu được?"
"Anh làm gì thế?" Thái độ cao ngạo, sự coi thường và nhục mạ trong lời nói của anh khiến Khánh Đệ nổi giận, lại nghe thấy tiếng Chu Quân đau đớn kêu lên, Khánh Đệ không nhịn thêm được nữa, giơ tay ra đẩy anh một cái, nổi cáu: "Em coi anh như khách nên mới để anh vào, có tin em báo cảnh sát không?".
Khương Thượng Nghiêu bị cô đẩy thụt lùi nửa bước, sắc mặt vô cùng khó coi, nghe thấy sự bảo vệ che chở trong giọng nói cảnh cáo của cô, khuôn mặt lạnh lùng nhìn Khánh Đệ đang động thủ với mình, bàn tay nhiều lần nắm chặt rồi lại thả ra, cố gắng nhịn.
"Anh Khương, chị dâu..." Lưu Đại Lỗi nhìn hai người, đột nhiên tiếng cửa mở ken két từ phía sau khiến câu nói "Có chuyện gì từ từ nói" của cậu ta phải nuốt vào trong.
Một người đàn ông cao gầy đứng ở cửa căn phòng nhỏ, cổ áo phanh ra, trước ngực quấn chiếc khăn len màu đen, đang vò cái đầu rối bù, mặt vẫn còn ngái ngủ nhìn Khánh Đệ, hỏi: "Chuyện gì thế này?" Sau đó lại nhìn Chu Quân nằm trên thảm, chau mày, rồi ánh mắt dừng lại trên người Khương Thượng Nghiêu.
Hai, hai người đàn ông? Lưu Đại Lỗi nuốt nước miếng, suýt chút nữa thì cắn vào đầu lưỡi mình. Cậu ta cay đắng trừng mắt nhìn Khánh Đệ, rồi tiếp tục nghiêng mặt nhìn khuôn mặt lão đại đang dần sắt lại, lập tức lùi về phía sau hai bước, những huynh đệ khác nhanh chóng thủ thế.
Chỉ trong căn hộ nhỏ xíu mà chứa tới bao nhiêu người đàn ông ăn mặc, thần sắc khác nhau, Khánh Đệ đỡ trán, đầu đau nhức nhối, cô cứ ngỡ đây là cơn ác mộng gặp phải sau khi say rượu. Vẫn là Bành Tiểu Phi cảm nhận được bầu không khí trong phòng, thấy có gì đó bất thường, lập tức đầu óc tỉnh táo hơn vài phần, bước lên phía trước giơ tay ra: "Bành Tiểu Phi".
Người đàn ông cao lớn đứng giữa phòng khách ngược chiều sáng, Bành Tiểu Phi chẳng biết có phải anh ta đang nheo mắt hay không, chỉ thấy người đối diện cũng giơ tay ra: "Khương Thượng Nghiêu".
Giọng nói trầm thấp, bàn tay dùng lực. Cái tên này quen thuộc tới mức Bành Tiểu Phi khẽ sững lại, bất giác hoài nghi quay sang nhìn Khánh Đệ. Khánh Đệ hiểu sự dò hòi trong ánh mắt ấy, bất lực gật đầu.
Khương Thượng Nghiêu hỏi Bành Tiểu Phi: "Anh biết tôi?".
"Có nghe nói."
"Có chuyện gì ngồi xuống hãy nói." Khánh Đệ lúc này tâm trạng bất định liếc nhìn Chu Quân vẫn ngủ lăn lóc dưới đất, vừa ngưỡng mộ ghen tỵ lại vừa tức giận, bèn đá cho anh ta một cái vào mông, rồi thuận thế ngồi xuống ghế sô pha.
Bành Tiểu Phi kéo một ch


XtGem Forum catalog