Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2848 lượt.

iếc ghế tới, nhìn mấy hảo hán đang đứng ngoài cửa, có mấy cái ghế không biết phải phân phối thế nào cho hợp lý.
Khương Thượng Nghiêu nháy mắt, Đại Lỗi biết ý ra hiệu cho đám huynh đệ lẹ làng chuồn ra ngoài, còn mình thì đứng giữ ở cửa, mí mắt cụp xuống khẽ lay động, dường như đối với cậu ta, câu chuyện kinh thiên động địa ngày hôm nay quyết không thể bỏ qua.
Khương Thượng Nghiêu không ngồi mà đứng ở chính giữa. Từ trên cao nhìn xuống, quan sát Khánh Đệ đang lún người ngồi trên ghế sô pha, cổ áo khá rộng để lộ phần xương quai xanh và dây áo lót màu đen. Đột nhiên liên tưởng tới cảnh cô trên người không một mảnh vải che thân, chỉ độc bộ đồ lót đi đi lại lại trước mặt hai người đàn ông trong căn phòng rách nát này, Khương Thượng Nghiêu cắn chặt răng, ánh mắt di chuyển xuống phía dưới, những hoa văn trên đôi tất da chân màu xanh thẫm khiến anh nhức mắt.
Trước kia cô không thích những màu sắc bắt mắt thế này, Khương Thượng Nghiêu chẳng có cách nào để biết người phụ nữ của mình đã học được những gì từ hai người đàn ông đang sống chung kia, cơn ghen nhức nhối, ánh mắt sắc lẹm nhìn Khánh Đệ.
Đây là cái nhìn trực diện đầu tiên của anh từ khi bước vào phòng, Khánh Đệ cứng người lại, hai chân khép chặt, cố gắng che giấu sự căng thẳng bằng cách hạ một chân đang vắt ngang xuống xếp bằng, kéo tấm thảm phủ lên vai. Nhìn ánh mắt anh dịu hơn, cô mới thấy nhẹ lòng.
Trong lúc nước sôi lửa bỏng, Bành Tiểu Phi đứng bên cạnh quan sát hai người khá lâu cuối cùng đành lên tiếng: "Ngồi xuống đã".
Khương Thượng Nghiêu khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn quanh quẩn bên Khánh Đệ: "Bà trúng gió, nếu em chịu về thăm thì đi cùng anh, xe đang đợi dưới nhà".
Nghe thấy câu đầu tiên, sắc mặt Khánh Đệ đã trắng bệch. Năm ngoái, Ái Đệ thuê thêm hai sạp hàng nữa ở khu chợ mới xây cạnh khu tập thể đường sắt, thường xuyên gặp bà, lần nào cũng nhét cho bà thêm mớ rau hoặc ít hành mùi. Hôm kia, Ái Đệ gọi điện tới nói mấy ngày không thấy bà đi chợ, khi ấy Khánh Đệ cũng chẳng bận tâm, chỉ nghĩ chắc sắp Tết, nhà nhà đều bận, không ngờ lại xảy ra việc này.
Cô khựng lại, mũi cay cay, nói một câu: "Anh đợi chút. Em thay quần áo", rồi đi vào phòng trong.
Khánh Đệ bước vào chính căn phòng mà Bành Tiểu Phi vừa đi ra. Phát hiện ra điều này, tim anh đột nhiên như bị bóp nghẹt, tựa thứ gì đó chặn ngang cổ họng, đến hít thở cũng khó khăn.
Lưu Đại Lỗi cũng muốn biết rõ điều này nên ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Bành Tiểu Phi và Khương Thượng Nghiêu, lúc thì hận, lúc lại cảm thông.
Bành Tiểu Phi hoàn toàn không biết mình đã trở thành cái gai trong mắt hai người kia, vừa nhiệt tình mời mọc Khương Thượng Nghiêu \'\'Ngồi xuống đã", vừa nhanh nhẹn tới đá cho Chu Quân mấy cái, "Nhị sư huynh! Mau dậy đi, lên đường thôi".
Khánh Đệ ở phòng trong đã thay quần áo xong, bèn nhìn qua gương, rồi bất giác sững lại.
Cô nên lo lắng cho bà, bà đã gần tám mươi rồi, ở cái tuổi gần đất xa trời này, trúng gió là chuyện lớn. Nhưng sao trong mắt lúc này lại lấp lánh rực rỡ thế kia?
Cạnh gương treo một bộ lễ phục màu đỏ rượu quét đất, Khánh Đệ chầm chậm vuốt ve lớp nhung mềm mại trơn tuột trên đó. Vẫn là người ấy, thậm chí ánh mắt kiêu ngạo sắc nhọn kia khiến người ta thêm ghét, tại sao cô lại phải chịu sự ảnh hưởng của anh? Bây giờ và trước kia có gì khác nhau? Cũng chỉ là một lần gặp gỡ sau bao ngày lạc mất nhau giữa dòng đời, để rồi lại đau khổ với một lần chia tay nữa, sau cái vẫy tay ấy cô sẽ vẫn trở về cùng nỗi cô đơn vây quanh mình.
Đôi khi có thể mượn chén rượu nồng để chôn sâu nỗi dằn vặt trong lòng. Nhưng, khi tỉnh rượu, ta lại càng thêm thấm thía, thì ra số phận mình vẫn cứ mỏng manh, nhỏ bé như vậy.
Khánh Đệ hít một hơi thật sâu.
"Bất cứ người phụ nữ nào cũng thế, cô ta chính là nữ hoàng duy nhất trong thế giới của mình. Em cũng vậy." Trước bữa tiệc tối nay, câu nói khiêu khích của Chu Quân vẫn vang bên tai cô. Đúng, trong thế giới của Thẩm Khánh Đệ, người ấy đã không còn chỗ đứng nữa rồi.
Ra khỏi cửa, Đại Lỗi nhanh nhẹn đón lấy túi hành lý nhỏ trên tay Khánh Đệ. Chu Quân đã tỉnh lại, mắt nhắm mắt mở ngồi dưới thảm trước ghế sô pha, mơ hồ hỏi: "Còn đi đâu? Mấy ngày nữa là thi rồi".
Giọng điệu chẳng chút khách khí kia khiến Khương Thượng Nghiêu chau mày, Bành Tiểu Phi ngồi trên ghế sô pha, ngón tay chạm nhẹ vào lưng Chu Quân, dàn hòa: "Người nhà bị bệnh, phải về thăm chứ", nói rồi đứng dậy dặn dò Khánh Đệ: "Yên tâm đi,còn lâu mới thi. Nếu như về muộn, em gọi điện nói một tiếng, anh đến trường thi thay em trước mấy ngày".
Khánh Đệ gật đầu, vừa thay giày vừa nói: "Vậy, Nhị sư huynh, anh nhớ đến lớp nghiên cứu sinh chép bài giúp em, đặc biệt là tiết học phân tích hình ảnh tối mai, thẻ học viên ở dưới gối của em, đừng quên đấy".






Lần trước, Chu Quân đi học thay Khánh Đệ tiết phân tích điện ảnh giảng về bộ phim Heaven của đạo diễn Tom Tykwer, khi bị gọi lên phát biểu cảm tưởng, trong đầu anh ta lúc đó chỉ hiện ra cảnh người đưa sữa và cô bán hàng ân ái bên ghế, cuồng


XtGem Forum catalog