Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2747 lượt.

hải lo".
"Em vẫn cố chấp như trước". Ba Tư Cần sững lại nhìn bà khá lâu, "Những lời anh nói đều xuất phát từ đáy lòng, xin em hãy suy nghĩ thận trọng vì tiền đồ của con trai chúng ta. Em cứ nghĩ kỹ đi, vài ngày nữa anh lại tới, hy vọng em sẽ dùng lý trí để đối mặt với chuyện này, đừng lẩn tránh. Anh cũng mong nhận được câu trả lời có thể giúp ích cho tiền đồ của Thượng Nghiêu".
"Thế thì anh sẽ lại thất vọng nữa thôi." Câu chuyện chẳng đi đến đâu, Khương Phượng Anh gọi phục vụ tới thanh toán, đứng dậy, "Nói tới đây thôi. Hy vọng ông vẫn còn chút lương tâm, để mẹ con tôi được yên".
Tiếp tục nói cũng chỉ giải quyết được vấn đề của cái miệng, chẳng giúp ích gì cho việc chính. Ba Tư Cần đứng dậy theo, nhìn khuôn mặt khắc khổ của người con gái ông từng yêu, không kìm được thở dài. "Phượng Anh, cương nhu phải đúng mực. Tính khí này của em…"
Khương Phượng Anh đột nhiên quay đầu. Người dịu dàng như nước trong lòng ông, không ai khác chính là Ô Vân Cách Nhật Lặc, dịu dàng như giọng hát kia. Nhưng, cũng chỉ có sự bỉ ổi của bà ta mới xứng với sự vô liêm sỉ của ông. Khương Phượng Anh nuốt câu chửi rủa lại, khinh bỉ nhìn ông một cái, rồi đi thẳng xuống lầu.
Bỉ ổi, vô sỉ, khinh miệt, tất cả đều dồn nén trong ánh mắt ấy. Nhớ lại nhiều năm trước, trong chuồng gia súc, ông đã dạy bà cách để cừu mẹ nhận con, ánh mắt bà nhìn ông mới ngưỡng mộ làm sao.
Ba Tư Cần lên xe. Trong tiếng thở dài não nề, những năm tháng thanh xuân trên thảo nguyên Cách Căn Tháp Lạp lại như hiện ra trước mắt.
Đời người là con đường một chiều, khi ấy ông mẫn cảm nhận ra hướng gió thay đổi, cũng ý thức được vị trí sau này của bố Ô Vân Cách Nhật Lặc có ý nghĩa thế nào đối với ông, khát vọng quyền lực thôi thúc ông lựa chọn con đường này, vinh quang rộng mở, nhưng ông vẫn hy vọng được bù đắp lỗi lầm mình gây ra ở con đường khác, để an ủi lương tâm mình.
Một tiếng phanh gấp, Ba Tư Cần nhào người về phía trước. Lái xe là lính chuyên nghiệp trong quân đội, kỹ thuật điêu luyện, tính cách trầm ổn, hiếm khi xảy ra sai sót. Vừa rồi, một chiếc taxi lao xẹt qua đầu xe, cũng chỉ khiến người lái xe chau mày mà thôi.
Chiếc taxi chuẩn bị sang làn đường khác nên hơi thụt lùi về sau, chiếc Audi lại tiến thẳng về phía trước. Người cảnh vệ ngồi trên xe nhìn lại phía sau, cho tới khi chiếc taxi kia theo sát tới, rẽ trái rồi biến mất, lúc này mới quay đầu, mặt nghi hoặc, nói: "Thủ trưởng, em thấy có chút không ổn".
Sau khi rẽ trái đi thêm khoảng một trăm mét nữa, liền có người xông tới mở cửa sau, Tứ Nhi vội vàng ngăn lại, "Này, này, xe không bắt khách".
Người kia nghi ngờ, "Xe không có người mà?".
"Ai nói xe không có khách thì phải bắt khách? Ông mày không thích đấy!" Tứ Nhi liến thoắng mắng đuổi người, lau mồ hôi trên trán, bấm nút số năm trên di động, hỏi: "Số 5, cậu theo chưa? Ông mày là số 4 đây, bà nó chứ, thiếu chút nữa thì đâm nhau rồi".
Thế trận có vẻ khả quan, hơn mười chiếc xe, phân bố ở khắp các đầu đường đợi lệnh. Qua mỗi ngã rẽ, một chiếc xe sẽ lao ra, rồi lại đổi chiếc khác để đuổi theo, giống như thi tiếp sức. Trên mỗi chiếc xe theo đuôi Ba Tư Cần đều có di động và máy bộ đàm để tiện liên lạc, những chiếc xe khác yểm trợ, lần bố trí này vô cùng cẩn thận.
Số 5 trong điện thoại lập tức phá lên cười ha hả, "Theo rồi, yên tâm. Tứ ca, nói anh không làm được còn không tin, cái gì mà một tay \'drift xe (2)\' cừ khôi, nói phét cũng vừa thôi chứ".
(2) Một kỹ thuật lái xe mà trong đó, người lái xe cố tình làm thừa lái, gây ra sự trượt bánh sau, trong khi vẫn có thể điều khiển được chiếc xe theo hướng mong muốn ở tốc độ cao. Một chiếc xe được xem như đang drift khi góc trượt ở phía sau lớn hơn phía trước trước khi vào góc cua, và bánh trước xoay ở hướng đối diện so với góc cua.
Tứ Nhi cũng chẳng buồn tranh cãi nhiều. Anh ta là đồ đệ được Vương Bá Long tin tưởng nhất, cũng là người được anh Khương coi trọng, sau này những người ở lại Nguyên Châu phục vụ chắc chắn có phần của anh ta. Những người khác không biết lần này người mà họ đối đầu là ai, còn anh ta lại rất rõ. Vừa rồi do căng thẳng, chân chạm vào ga, suýt chút nữa đã đâm vào chiếc xe đó.
Qua lớp kính mờ, nhìn không rõ người trong xe, nhưng thấy hai luồng sáng sắc lẹm lướt qua mặt anh ta, mồ hôi lạnh túa ra toàn thân không sao kìm lại được.
Coi như hoàn thành nhiệm vụ, bàn giao an toàn, Tứ Nhi suy nghĩ, rồi vội vàng gọi điện cho sư phụ. Vương Bá Long đang xem bói cho Lưu Đại Lỗi, nhanh chóng ném bộ bài trong tay xuống, sau khi nhận điện thoại, anh ta nói với Khương Thượng Nghiêu đang nằm nghiêng trên ghế sô pha: "Anh Khương, xe số 4 xong nhiệm vụ rồi".
Mí mắt Khương Thượng Nghiêu khẽ động, có lẽ cũng chưa ngủ. Lưu Đại Lỗi vỗ đùi đánh đét một cái, "Thế thì nhanh rồi. Cũng may, đi đúng cung đường chúng ta đã vạch, nếu họ đổi sang đường khác thì đã chẳng thuận lợi thế".
Nghiêm Quan ngồi ở đầu ghế sô pha bên kia, thầm tính toán khoảng cách một hồi, báo cáo: "Anh Khương, cách trạm thu phí Tầm Phong Sơn khoảng hai mươi kilomet nữa".




Disneyland 1972 Love the old s