Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2668 lượt.

ấy anh chợt hiểu chỗ này là chỗ nào, tất cả mọi tế bào trong não anh đồng loạt gào thét: "Tôi bị oan! Tôi bị oan!", đầu ong ong, anh bị đẩy vào một cánh cửa nhỏ vừa hé mở.
Khương Thượng Nghiêu hít một hơi thật sâu. Dưới bóng đêm tăm tối và ánh đèn mờ ảo, anh vẫn có thể nhìn thấy đám dây điện được giăng như mạng nhện trên trần nhà.
Con người ta vốn sẽ gào thét sẽ tố cáo vì người ta tin trong đám bụi trần vụn nát kia có thứ mà người ta dựa dẫm được, những tiếng gào thét trong tiềm thức trước đó của Khương Thượng Nghiêu là bởi anh đang kêu gọi sự tồn tại của thứ mà anh tin tưởng. Nhưng khi vào bên trong cánh cổng sắt, dây thép quấn quanh, tường bao cao ngất, anh đột ngột nhận ra rằng mình chỉ như hạt bụi nhỏ trong môi trường trầm mặc và trang nghiêm này mà thôi. Trước cái uy vô hình của chế độ chuyên chính này, anh chỉ như một thứ bù nhìn ngu ngốc.
Trại tạm giam số hai nằm ở ngoại thành của Vấn Sơn, ánh trăng xuân nhìn không lạnh lẽo tiêu điều lắm, chỉ có những cơn gió chạy khắp nơi trên những cánh đồng hoang là mang theo hơi lạnh bên mình. Nhưng lúc này, những tiếng gào thét giãy giụa vừa rồi trong đầu cũng đã lắng dịu xuống, anh như bị rơi vào vùng địa cực, toàn thân rùng mình lạnh thấu tới tận tim.
Mấy người bị tách ra đưa tới những phòng giam riêng, hai người quản giáo yêu cầu họ cởi đồ để soát người. Khương Thượng Nghiêu cắn chặt răng không nói gì, nhận lại quần áo giày dép mặc vào người.
Anh bị giam trong phòng giam số mười một dãy ba, căn phòng sau chấn song sắt chưa đầy hai mươi mét vuông, đa phần dùng ván gỗ để dựng thành bục nằm, đủ cho hai mươi người nằm chen chúc trên đấy. Ngoài ra còn chừa được một lối đi chưa đầy một mét, có hai người đang ôm ngực nửa nằm nửa ngồi ngủ gục ở đấy. Cuối lối đi là một cánh cửa sắt đóng chặt, không biết cánh cửa thông đi đâu. Khu phòng giam có hai tầng khá cao, mặc dù nói là thông gió, nhưng đứng bên ngoài song sắt vẫn có thể ngửi thấy một thứ mùi chua chua nồng nồng khiến người ta buồn nôn.
Sau khi bị đẩy vào phòng giam, chỉ có một hai người ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn anh, một trong hai người đó lật người ngồi dậy, nhìn anh chỉ vào một vị trí trên đường đi, buông một câu: "Mày ngủ đấy", sau đó lại nằm xuống chỗ cũ. Những người khác vẫn tiếp tục ngủ ngon lành, cứ như việc nửa đêm sáng sớm có người vào tù là chuyện hết sức bình thường vậy.
Khương Thượng Nghiêu ngồi bệt xuống chỗ đường đi, trong phòng chật ních người, anh biết chỉ một lát nữa thôi là trời sáng, mà anh cũng không thể ngủ được lúc này. Sau khi trời sáng, anh sẽ không thể tránh khỏi việc phải đối mặt với những chuyện mà anh chưa từng phải đối mặt bao giờ, anh cần suy nghĩ thấu đáo xem mình sẽ ứng phó với những việc đó ra sao. Mặc dù bản thân có mặt tại hiện trường, nhưng anh có đủ chứng cứ để chứng minh rằng mình không có liên quan gì tới hai đám người đó. Ví dụ cả hai nhóm người đều không quen anh, người duy nhất biết anh là Tiểu Bản có thể làm chứng anh đến để tìm Cảnh Trình.
Cảnh Trình.
Cảm giác đau khổ ập tới đột ngột khiến từng thớ thịt trên người anh căng cứng, anh ôm đầu gục xuống, từng tiếng ư ư phát ra từ cổ họng.
"Mẹ nó tiếng gì ồn thế?", trong phòng giam có người tên tiếng chửi thề.
Khương Thượng Nghiêu nén sự đau buồn đang dâng lên lại, từ từ ngồi thẳng người dậy.
Lý trí hết sức tỉnh táo mách bảo anh rằng để rơi vào cảnh ngộ như ngày hôm nay, thì tuyệt đối không thể ra khỏi cánh cửa này mà thân nguyên vẹn được, chỉ có thể tự mình bảo trọng, cố gắng không gây ra khúc mắc nào ngoài ý muốn. Anh dựa người trở lại bức tường lạnh như băng phía sau, khao khát nhớ tới chiếc cốc màu da cam ấm áp mà người nhà vẫn thường giữ cho anh.
Ở trong phòng giam không nhìn thấy ánh mặt trời, khoảng năm, sáu giờ sáng, trên dãy giường tập thể có người tỉnh dậy, nhờ ánh sáng hắt ra từ bóng đèn nhỏ trên tường lần mò đi xuống làm việc. Không lâu sau, tiếng loa oang oang vang lên, các phòng giam xung quanh như đột ngột sống lại vậy, tiếng ho tiếng bước chân vang dội hành lang.
Phòng giam của Khương Thượng Nghiêu cũng đã dậy cả, người thì gấp chăn người quét ván sàn. Chỉ có người đàn ông trung niên tối hôm trước bảo anh ngủ trên đường đi là đang ôm chăn nửa ngồi nửa nằm, châm một điếu thuốc thơm, hít một hơi thật sâu, rồi mới hỏi: "Tên gì? Mắc tội gì mà phải vào đây?".
Khương Thượng Nghiêu thấy nơi ông ta nằm ngủ khá rộng, giờ lại tỏ thái độ cao ngạo, anh cũng không tức giận, thật thà trả lời: "Khương Thượng Nghiêu, đánh nhau làm chết người", anh đã để ý, thấy người đàn ông trung niên đó nói giọng bản địa, anh cũng dùng giọng bản địa để trả lời.
Quả nhiên sắc mặt ông ta nhìn khá hơn hẳn, rồi dùng giọng bản địa nói tiếp: "Được rồi, nhìn cậu có vẻ cũng là người có văn hóa. Trong phòng này đều là người địa phương cả, không ai bắt nạt cậu đâu", nói xong quay đầu gào lớn một tiếng, liền có người đi tới gấp chăn cho ông ta.
Khương Thượng Nghiêu liền hiểu ngay có lẽ đối phương chính là người cầm đầu trong phòng giam này, nghe ông lo nói vậy anh bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn. Anh cẩn t