Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2663 lượt.
mặt chàng thiếu niên với nụ cười rạng rỡ tươi sáng như ánh mặt trời, cứ như mới ngày hôm qua, ở chính trong nhà xe này, kéo kéo tay cô, để ghi số máy nhắn tin của cậu ta.
Khánh Đệ từ từ ngồi xuống, một tay chống trán, thuận tay lau đi giọt lệ chực trào ra nơi khóe mắt.
"Chị." Ái Đệ khóc hu hu nhào vào lòng cô, cô giơ tay ra ôm lấy vai em, nghe giọng mình cũng đang nấc lên không thành tiếng: "Đừng khóc, còn chưa biết... chưa biết có đúng không... chị đến nhà cậu ta xem sao, nếu em còn khóc... chị không cho em đi cùng đâu".
"Em không khóc.” Ái Đệ nghẹn ngào gật đầu đồng ý: "Em không khóc".
Đường đến nhà Diêu Cảnh Trình không xa, nhưng sao hôm nay lại dài đến thế. Khánh Đệ đạp xe như người mộng du với một phần ý thức mơ hồ, né tránh người đi đường, một phần ý thức còn lại không biết giờ đang phiêu bạt nơi đâu.
Từ trong thâm tâm có một giọng nói vang lên an ủi cô rằng, những gì cô nghe thấy là giả, nhưng những gì mắt cô đang nhìn thấy là trong dòng người ồn ào nhốn nháo vừa hết giờ làm xung quanh, ai ai cũng vội vội vàng vàng, để kịp về nhà. Có ai sẽ để ý tới việc một sinh mạng vừa tiêu vong trong thành phố nhỏ bé vốn nghèo khó và đầy hối hả này?
"Lên đấy em đừng có nói năng lung tung, đừng khóc nhé biết chưa hả? Người ta còn buồn hơn mình."
"Vâng." Ái Đệ gật đầu, ý thức vẫn còn chậm chạp sau sự kinh hãi quá mức.
Trên những bậc cầu thang kiểu cũ vang lên tiếng bước chân khô khốc. Khánh Đệ nhớ lại lần trước sau khi giúp Diêu Nhạn Lam đuổi anh họ về, tới nhà cô ấy ăn cơm, đến chân cầu thang Nhạn Lam đã cất tiếng gọi: "Bà ơi!", sau đó là giọng nói già yếu đáp lại từ xa vọng tới, lên đến nơi nhìn thấy ngay bà cụ, mỗi nếp nhăn trên mặt vun lại thành nụ cười tràn ngập sự đôn hậu. Cùng một cầu thang, hôm nay, chỉ có tiếng bước chân vọng trong không khí như đang bước vào ngôi mộ tĩnh mịch và trống rỗng.
Người mở cửa là Diêu Nhạn Lam, chỉ mới mấy ngày không gặp, cô ấy đã gầy sọp hẳn đi, rõ nhất là đôi mắt sâu hõm lại, sưng đỏ, chỉ thoáng nhìn cũng biết là vừa khóc.
Thấy chị em Thẩm Khánh Đệ, Diêu Nhạn Lam bỗng hiểu chắc chắn tin tức đã được lan truyền khắp trường, Nhạn Lam nở nụ cười vừa chua xót vừa cảm kích, nước mắt lại chực trào ra, muốn kiềm chế cũng không thể được, khóe môi vừa kéo lên đã vội méo xệch, nhìn thật khổ sở.
"Vào nhà đi." Nhạn Lam cúi đầu để hai người đi vào trong.
Khánh Đệ muốn hỏi Diêu Cảnh Trình thế nào, nhưng thấy bộ dạng của Diêu Nhạn Lam, câu hỏi đó cứ quanh quẩn trong miệng mãi không thốt ra được. Ngay cả Ái Đệ bình thường vốn chẳng màng chuyện phép tắc kỷ luật giờ cũng bị không khí năng nề đó bao trùm, lẳng lặng đi theo hai người vào trong.
"Nhạn Lam, có khách đến phải không?" Giọng nói già yếu cất lên, bà của Khương Thượng Nghiêu từ trong nhà đi ra, bước chân chậm chạp, mỗi bước lại phải dừng lại để lấy sức.
Mẹ Cảnh Trình như bừng tỉnh: "À, cô biết rồi, cháu đã từng đến nhà cô ăn cơm. Cảnh Trình lại giở trò gây lộn ở trường phải không? Cháu cứ nói với cô, đợi bố nó về sẽ dạy đỗ nó".
Không nói thì thôi, Diêu Nhạn Lam vừa nghe thấy vậy, không thể nhịn được nữa, khom người gục đầu vào tường cắn chặt ống tay áo để ngăn tiếng nức nở. Ánh mắt đờ đẫn của Ái Đệ hết nhìn Diêu Nhạn Lam lại quay sang nhìn cô Diêu tay cầm chặt chiếc áo của con, hai má đẫm nước mắt.
Hai tay Khánh Đệ nắm chặt rồi lại thả ra, cố gắng ngăn tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ họng, đợi Diêu Nhạn Lam bình tĩnh hơn mới hỏi: "Cảnh Trình... thật sự là...".
Diêu Nhạn Lam đột ngột cắn chặt môi gật đầu, đi ra ngoài phòng khách ngồi xuống, mặt gục xuống hai đầu gối, chỉ thấy bờ vai rung lên, gân xanh trên cánh tay đang ôm chặt hai chân cũng nổi rõ.
"Anh ấy... anh ấy..." Ái Đệ thận trọng thốt lên từng chữ, liếc mắt nhìn về phía chị rồi im bặt.
"Cảnh Trình…" Nhạn Lam từ từ ngẩng đẩu lên, ánh mắt tuyệt vọng như không còn sự sống nhìn về phía bức tường vằn vện, nói từng từ một: "Tối hôm kia, Cảnh Trình đi cả đêm không về nhà. Buổi sáng hôm qua, chị định đến trường xin nghỉ nửa ngày đi tìm nó. Sau đó, có điện thoại gọi đến, là người của đồn công an, nói Cảnh Trình em chị đột nhập vào nhà cướp của giết người". Cùng với tiếng thở gấp gáp của hai chị em Khánh Đệ, Diêu Nhạn Lam lại cười ngây ngốc một tiếng: "Sao lại có thể như vậy? Cảnh Trình mặc dù không nghe lời không chịu học hành, nhưng nó là một đứa trẻ ngoan, sao có thể giết người cướp của? Còn nói có ba người chết, rồi là, rồi là, bắt được tất cả bảy đồng phạm, anh Khương, anh ấy cũng là một trong số đó...".
"Không thể nào!" Thẩm Khánh Đệ đột nhiên thốt lên, làm nghiêng cốc trà trong tay, khiến nước sóng ra ngoài ướt cả giày, cô hoảng hốt thất thần. Lúc này, cô như phạm nhân bị tuyên án tử hình, khắp người lạnh toát, run rẩy. Cô hít một hơi thật sâu, rồi một lần nữa kiên quyết nói: "Không thể nào, nhất định là họ bị oan".
"Thấy chưa. Đến bạn học của Cảnh Trình cũng biết nhất định bên trong có nội tình."
Khánh Đệ nghe thấy từ phía cánh cửa phát ra một giọng nói