Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342687

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2687 lượt.

m giam chẳng có tin tức gì, trong nhà chẳng còn lại bao nhiêu tiền, mẹ cần phải khám bệnh, còn bản thân cần tiền mua gạo mua thức ăn, lại thi trượt đại học. Nhạn Lam mơ mơ hồ hồ cảm thấy Cảnh Trình đã làm liên lụy tới anh, gặp bà và cô Khương, cô ấy cảm thấy rất hổ thẹn...
Cái ôm của Thẩm Khánh Đệ đến rất đúng lúc rất tự nhiên, đúng vào lúc cô ấy cảm thấy sống không bằng chết ấy, ý chí muốn sống mãnh liệt lại manh nha tràn về.
Nhạn Lam cần người bạn này, cô ấy không thể chịu được việc hình tượng của mình xấu đi trong lòng Khánh Đệ. Vì vậy, sau khi rời khỏi tòa án Khánh Đệ không đến nhà ăn cơm, Nhạn Lam nhất thời hoang mang, sợ liệu có phải Khánh Đệ đã hiểu nhầm gì đó rồi không? Nên cô ấy vội vàng gọi điện thoại giải thích.
"Chị không để ý tới anh ấy là đúng, tính cách anh ấy chỉ là ham cái mới lạ, qua vài ngày là sẽ nhạt đi thôi." Khánh Đệ lén liếc về phía phòng ngủ của bố mẹ một cái, che ống nghe nói: "Nghe bác gái em nói, chị dâu tương lai của em tính cách tệ lắm, quản rất chặt, anh ấy không dám làm gì đâu. Chị yên tâm đi".
Từ trong ống nghe thấy có tiếng thở hắt ra, Khánh Đệ nhẫn nhịn một lúc, cuối cùng vẫn hỏi: "Chị đã nghĩ kỹ chưa? Học lại hay...".
"Chị…" Diêu Nhạn Lam buồn bã, giọng nghẹn lại: "Chị muốn học lại, nhưng em biết đấy... chắc chị sẽ đi làm thôi, bán vé ở cung văn hóa như mẹ chị trước kia".
Bên tai Khánh Đệ vang lên tiếng cô giáo Dư: "Giải nhất, Diêu Nhạn Lam khối Mười một lớp Hai trường Nhất Trung", bỗng dưng thấy nuối tiếc vô cùng, bàn tay nắm ống nghe chặt tới mức nóng lên: "Có thể còn cách khác không? Bố chị... còn cả cô Khương nữa, cô ấy nói thế nào?".
Tiếng cười đau khổ của Diêu Nhạn Lam vọng lại: "Bố chị phong lưu sống vui vẻ lắm. Chị thật nghĩ không ra tại sao trên thế giới này lại có người đàn ông như thế, bỏ vợ đã đành, nhưng Cảnh Trình là cốt nhục của ông ấy. Hổ còn không nỡ ăn thịt con, sao ông ấy có thể vô lương tâm như thế?". Lời vừa nói xong, tiếng thút thít từ đầu dây bên kia vọng tới, chắc là cô ấy đang lau nước mắt.
Ánh mắt Khánh Đệ nhìn chằm chằm vào đôi giày da của bố mình đặt ngoài cửa, đồng cảm nhưng cũng chẳng giải thích, chỉ đành im lặng.
"Chuyện này chị cũng không dám làm phiền cô Khương nữa. Mời luật sư phải tốn rất nhiều tiền, bà ốm rồi, tiền khám tiền thuốc cũng không ít. Còn anh Khương ở trong đó, hằng tháng cũng phải gửi một ít vào. Chị... sao lại như vậy được?" Đầu dây bên kia Diêu Nhạn Lam bắt đầu rấm rứt khóc.
Sao lại như vậy được? Khánh Đệ không kìm được đau buồn, mắt cũng bắt đầu ướt. "Em vẫn còn một ít tiền..."
"Không cần đâu. Em cũng đâu giàu có gì. Hơn nữa chuyện nhà chị đâu thể giải quyết ngày một ngày hai."
"Em nói thế này, chị đừng để ý nhé, cái ông luật sư Tạ đó, em thấy ông ta rất giảo hoạt, lời nói và hành động không quyết đoán, em nghĩ... có nên nói với cô Khương, đổi luật sư khác không?"






Đối phương im lặng hồi lâu.
Khánh Đệ do dự, rồi kiên quyết nói tiếp: "Chị có nghĩ, phán quyết hôm nay rất kỳ lạ không? Suốt phiên tòa cứ như cưỡi ngựa xem hoa vậy, vài điểm nghi vấn chưa làm rõ đã chuyển sang điểm nghi vấn khác. Ví dụ Nhiếp Tiểu Tứ chết do bị bắn, Cảnh Trình chết vì bị đâm, dao là do một người chết khác mang đến, vậy còn súng thì sao? Súng là của ai? Tại sao luật sư Tạ không hỏi nhân chứng? Tính quan trọng của vật chứng, em không tin ông ta không biết. Còn nữa, anh Khương không phải là người làm những việc đó, chúng ta đều biết. Cho dù anh ấy có mặt ở hiện trường, em nghĩ, nhiều nhất thì anh ấy cũng chỉ... cũng chỉ giúp Cảnh Trình đánh nhau mà thôi. Anh Khương không may dính vào đó, nếu xét tội gây gổ đánh nhau, cũng chỉ tuyên án một, hai năm là cùng.
Mà xét kỹ lại, cho dù đối phương chết rồi không có ai đối chứng, hiện trường còn mấy vạn tiền mặt, nhưng mấy kẻ cướp của đó đã tự nhận tội rồi tại sao lại không ra làm chứng cho anh Khương? Điều đấy cho thấy chẳng phải rõ ràng tên họ Nhiếp kia đang giở trò sao? Theo em, chính vì hắn ta biết được quan hệ của anh Khương và Cảnh Trình, nên đã mua chuộc hết tất cả. Những lời bọn chúng nói ngoài tòa án chúng ta chẳng phải đều nghe rất rõ? Vì em hắn chết rồi, nên hắn muốn hại chết anh Khương".
Cả một đoạn dài khiến Diêu Nhạn Lam sững lại, đầu dây bên kia, chỉ nghe thấy tiếng hơi thở phập phồng của Khánh Đệ.
"Khánh Đệ, chị sẽ suy nghĩ. Chị sẽ nói chuyện với cô Khương. Em yên tâm."
Không biết có phải do tuổi còn nhỏ hay không, mà lúc trước văn phòng luật sư còn rất nhiệt tình, nhưng sau khi biết cô không có quan hệ thân quyến trực tiếp với đương sự, không thể ủy thác, nên độ nhiệt tình cũng giảm vài ba phần, hỏi kỹ thêm nữa, nghe nói là vụ án xảy ra ở Vấn Sơn, liền thẳng thắn đùn đẩy bảo cô về tìm văn phòng luật sư tại Vấn Sơn để nhờ giải quyết, đồng thời họ cũng nói thẳng các vụ án hình sự có phân chia khu vực nên họ không tiện thụ lý.
Khánh Đệ tìm đến văn phòng luật sư thứ hai, kết quả vẫn như thế. Sau khi ra khỏi văn phòng luật sư, vẻ mặt cô chán nản, thẫn thờ đứng trước cánh cửa


XtGem Forum catalog