Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2694 lượt.
với đám người trên giang hồ, tháng Tư năm nay, à, tôi quên không nói, tôi và em trai anh ấy là bạn học cùng lớp. Tháng Tư năm nay, em trai anh ấy là Diêu Cảnh Trình mất tích một đêm..."
Khánh Đệ tường thuật lại từ đầu, bành Tiểu Phi chăm chú lắng nghe, khiến cô bất giác dấy lên hy vọng.
"Tình hình hiện giờ là như thế này, nghe mẹ anh ấy nói nhất định sẽ phúc thẩm, tôi nghĩ nếu đến phiên phúc thẩm mà vẫn là luật sư Tạ lo, có lẽ kết quả cũng chẳng khác gì. Không hiểu tại sao, tôi không tin vào vị luật sư đó, tôi có cảm giác ông ta có khả năng nhưng không chịu giúp, hoặc là không muốn giúp, rất nhiều những tình tiết quan trọng bị ông ta bỏ qua, tác phong làm việc thờ ơ không thận trọng như thế thật không phù hợp với danh tiếng hiện có của ông ta." Khánh Đệ thấy đối phương ngồi im không nói, chỉ có ngón giữa của anh ta gõ nhẹ xuống bàn, như đang suy nghĩ điều gì, cô cũng dừng lại, cầm chặt chiếc cốc, do dự hỏi: "Có phải tôi nói rối quá không?".
Bành Tiểu Phi xua tay, trầm ngâm nói: "Tiếng tăm của luật sư Tạ tôi ở Nguyên Châu cũng đã nghe, có thể nói mấy vụ án lớn vào tay ông ta đều được giải quyết khá thấu đáo, điểm này không cần phải nghi ngờ. Có điều những gì cô vừa nói, tại sao lại có thái độ như thế, có khả năng ông ta có suy tính riêng của mình". Anh ta phớt lờ sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt Khánh Đệ, tiếp tục gõ bàn.
Cạch cạch cạch, Khánh Đệ hoang mang nhìn ra ngoài cửa sổ, bất giác thầm hối hận bản thân đã lãng phí thời gian. Đang định gọi nhân viên phục vụ tới tính tiền, thì nghe thấy Bành Tiểu Phi nói: "Điểm nghi vấn không ít, ít nhất thì cũng đưa ra được ba điểm. Thứ nhất, hung khí. Khẩu súng ở hiện trường vụ án là từ đâu mà có? Và giờ đang ở đâu? Điều này rất quan trọng, nếu là của thủ phạm, thì một vật chứng có sức nặng như thế, tại sao lại không được đưa ra? Nếu là của người bị hại, thì anh ta lấy nó ở đâu? Dùng làm gì? Điều này liên quan tới việc xác định tính chất của toàn vụ án, là tội ẩu đả hay tội giết người cướp của?".
Khánh Đệ bất giác cúi người chăm chú nghe, tinh thần tập trung hết sức.
"... Thứ Hai, nhân chứng. Có chắc chắn Tiểu Bản là bạn của Diêu Cảnh Trình, cũng biết Khương Thượng Nghiêu chứ?"
Khánh Đệ gật mạnh đầu: "Chắc chắn. Em gái tôi nói Tiểu Bản thường xuyên đi cùng với Cảnh Trình, nó có thể chứng minh. Trên tòa án, anh Khương cũng ra sức chứng minh anh ấy là người đến sau cùng, hơn nữa lên đó cũng là để tìm Cảnh Trình, chuyện đang xảy ra trên đấy anh ấy hoàn toàn không biết. Nhưng tôi cũng chẳng hiểu tại sao Tiểu Bản không làm chứng cho anh ấy, chỉ luôn cúi đầu, sau đấy khi tòa tuyên án cậu ta cũng nhận toàn bộ tội về mình".
"Vậy thì tìm một nhân chứng khác, chính là kẻ chỉ điểm cho Khương Thượng Nghiêu chỗ để đi tìm người."
"Đúng, đúng, chỉ cần có người chứng minh anh Khương đến sau, thì anh ấy sẽ không có động cơ gây án nữa. Tại sao luật sư Tạ lại chưa bao giờ đặt nghi vấn ở điểm này chứ?" Khánh Độ nhíu mày suy tư, sau đó lại phấn chấn nói: "Còn điểm nghi vấn thứ ba là gì?".
Bành Tiểu Phi không nói điểm thứ ba, mà quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn đang vui mừng hớn hở của Khánh Đệ, cười hỏi: "Anh Khương của cô bị oan, cô vui thế sao?".
Khánh Đệ ngượng ngùng ngồi xuống, lúng túng nói: \'Tôi nghĩ bao nhiêu ngày cũng không nghĩ ra được vấn đề mấu chốt có thể không vui sao được?", anh ấy đã không phụ sự tin tưởng của tôi, không phải vậy sao?
"Đừng vui mừng quá sớm. Án hình sự không đơn giản như cô nghĩ đâu. Không có mấy người có dũng khí nhúng chân xuống bùn, chứ đừng nói là nhúng sâu."
Khánh Đệ thu lại nụ cười: "Anh nói vậy là có ý gì, tôi không hiểu".
“Trong ngành chúng tôi có một câu mà ai ai cũng biết, đó chính là việc tố tụng ở Trung Quốc có ba khó, tố tụng hành chính thành án khó; tố tụng hình sự biện hộ khó, tố tụng dân sự chấp hành khó." Vẻ mặt Bành Tiểu Phi hết sức thận trọng, ánh mắt nhìn chằm chằm lên khuôn mặt đầy thắc mắc của Khánh Đệ, thầm thở dài một tiếng, rồi mới giải thích: "Vốn chẳng có mấy người thích nhận án hình sự, dính vào quá sâu không tốt, những vụ án quan kiện dân, bên trên quyết thế nào thì sẽ thế ấy. Trình tự lại phức tạp, Công an, Viện kiểm sát, tạm giam, Tòa án, dù đến cửa nào cũng phải tới trình diện các ông to bà lớn ở cửa đấy. Trừ phi đằng sau có người chống lưng, danh tiếng tốt, hoặc nhờ một vụ án mà thành danh có thể ăn gang nói thép, thì mới có người dám thử sức".
"Nhưng anh ấy bị oan." Khánh Đệ nói từng từ, từng chữ một.
Bành Tiểu Phi vô cớ than dài trong lòng: "Giờ theo như những gì cô nói, thì mực nước bên trong vụ án đó sâu tới mức nào tôi thật không dám phỏng đoán. Mấy vụ án giết người cướp của trước đó ở Vấn Sơn, ba ông chủ mỏ than bị giết đã tạo ra những ảnh hưởng không nhỏ trong xã hội, không loại trừ khả năng họ muốn nhanh chóng kết án, để làm yên lòng dân và đảm bảo sự ổn định của xã hội. Vì vậy... cứu người ra là việc làm không thực tế, kết cục tốt nhất là nắm lấy mấu chốt của nhân chứng và vật chứng, để giảm bớt án được vài năm".
Trái tim cô đang từ vui mừng đột ngột thành thất vọng,