Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2695 lượt.
do chuyển biến quá nhanh, nên Khánh Đệ bỗng thấy lòng mình trống rỗng. Cô cúi gằm mặt xuống, không muốn để người khác nhìn thấy đợt thủy triều bằng nước mắt cuồn cuộn dâng lên trong tim cô. Mím chặt môi suy nghĩ hồi lâu, khi cô ngẩng đầu lên, nghển thẳng cổ, cố gắng không để nước mắt rơi xuống, nghiêm túc hỏi Bành Tiểu Phi: "Sao ngày ấy anh lại chọn học luật? Bởi vì anh tin vào công lý, hay là không tin?".
Bộ dạng nhanh nhẹn, chín chắn trước đó của Bành Tiểu Phi như chiếc mặt nạ đột ngột bị câu hỏi của cô lột ra, chẳng khác gì khi tỉnh giấc thấy mình trần như nhộng trước bao nhiêu con thú đang nhìn, ánh mắt anh ta thoáng hiện lên vẻ hoang mang, nhưng ngay lập tức lấy lại nét bình tĩnh vốn có. Anh ta không trả lời câu hỏi hóc búa đó, vẫy tay ra hiệu muốn thanh toán. Nhìn Khánh Đệ đang ngồi ngang hàng bên cạnh, cảm thấy ở cô bé mới lớn này toát ra một thứ khí chất quyết liệt vô hình, anh ta vừa nghi ngờ lại vừa thấy tự xấu hổ. Thế là, lần thứ ba anh ta thầm thở dài một tiếng trong lòng.
Trong thư phòng của tòa tỉnh ủy số sáu, Bành Tiểu Phi đang ngồi đối diện với bố mình, ủy viên thường vụ tỉnh ủy Tế Tây, bộ trưởng Bành Ngư.
"Tiểu Phi, phải biết cái gì nên tránh và làm việc phải có mục đích, những lời như thế sau này đừng bao giờ nhắc lại nữa. Con học luật, luật pháp không thể thay đổi bởi ý chí của một cá nhân nào cả, phải có chứng cứ." Bành Ngu nghiêm khắc nói: "Cứ mơ mơ hồ hồ thế mà nghi ngờ cả một bộ máy lãnh đạo địa phương vừa vô trách nhiệm vừa thể hiện sự non kém của mình. Con sắp tốt nghiệp rồi, đã là người trưởng thành, sao có thể nhìn vấn đề bằng con mắt trẻ con như thế?".
Giọng điệu quan liêu của bố khiến cảm giác bất lực sâu sắc của anh lại một lần nữa trào lên, Bành Tiểu Phi không nói không rằng ngồi lọt thỏm xuống ghế sô pha.
Bành Ngu im lặng một lúc, mới nói: "Bí thư thành phố Vấn Sơn là thuộc hạ cũ của bí thư Cao, bố tin vào tinh thần đảng viên và hành vi cá nhân của ông ta, năm tới có lẽ ông ta sẽ lùi về làm đại biểu quốc hội, mà mùa xuân sang năm, toàn bộ bộ máy lãnh đạo của tỉnh sẽ có điều động về nhân sự, bí thư Cao rất được coi trọng. Vì vậy, mấy vụ án có ảnh hưởng tiêu cực xảy ra ở Vấn Sơn do thành ủy Vấn Sơn giải quyết là hợp lý nhất rồi".
Sắc mặt Bành Tiểu Phi thoáng mỉa mai: "Bố, ý bố muốn nói là cả đám lãnh đạo ở Vấn Sơn nghỉ hưu, trong thời gian chờ lựa chọn được người thích hợp, không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào, xảy ra chuyện lớn cũng làm lơ, coi như không thấy không biết?".
"Hồ đồ! Không phải không giải quyết, mà là giải quyết trong phạm vi nhỏ. Bản chất của hai vấn đề này hoàn toàn khác nhau." Mặc dù là cán bộ cấp cao, phải giữ nguyên tắc, nhưng đối diện với con trai của mình, Bành Ngu từ từ giải thích để anh "lĩnh hội" được đường hướng chính trị.
"Người ngoài không biết tình hình phức tạp trong nội bộ tỉnh, tỉnh trưởng Ba vừa nhậm chức còn đang trong thời kỳ thiết lập uy phong, nghe nói sang năm bên trên còn cử vài cán bộ bên ngoài vào làm trong tỉnh ủy, nói cách khác thì, mảnh đất này sẽ bị cắt mất một góc, hay bọn họ sẽ đánh mất hẳn Nguyên Châu, hai năm sắp tới sẽ là hai năm quan trọng."
"Con không hiểu bè phái chính trị của bố và mấy người đó, con chỉ đứng ở góc độ của một người hành nghề pháp luật, nên con thấy đau lòng và bất lực", giữa hai lông mày của Bành Tiếu Phi khẽ nhíu lại để lộ sự phẫn nộ: "Bố, bố không thể hiểu được, khi phải đối diện với ánh mắt tín nhiệm của một cô gái không biết bấu víu vào đâu, mà bố lại bất lực không thể làm gì, bố không hiểu dược cảm giác đó đâu. Chứng cứ còn chưa thu thập đủ đã vội vã mở phiên tòa để tuyên án, điều đó thể hiện sự cứng rắn trong cách đối xử với kẻ phạm pháp, nhưng nếu họ thật sự vô tội thì sao? Khi mà những người không hiểu nội tình vỗ tay khen hay, thì những người vô cớ vì một vụ án mà cả đời không cách nào rửa sạch tội đó sẽ phải trả một cái giá như thế nào?".
Bành Ngu nặng nề đặt cốc trà trên tay xuống, ánh mắt nhìn con trai dần dần trở nên nghiêm khắc: "Tiểu Phi! Chú ý cách diễn đạt của con".
Mẹ Bành Tiểu Phi mang hoa quả vào, làm dịu không khí giữa hai cha con: "Lại nổi nóng rồi? Ngày nào cũng hằm hè với nhau. Tiểu Phi, mặc kệ bố con đi, mau ăn hoa quả".
Bành Ngu xua tay, ý bảo vợ ra ngoài, sắc mặt dịu lại trầm giọng nói: "Nguồn tài nguyên ở Vấn Sơn phong phú dồi dào, mấy năm gần đây phát triển rất mạnh, nhanh chóng trở thành thành phố trọng điểm của tỉnh. Nhưng cùng với sự phát triển về kinh tế cũng không tránh khỏi những hiệu ứng tiêu cực. Tỉnh trưởng Ba đã rất giỏi trong việc quản lý kinh tế ở tỉnh bên cạnh, sau khi về Tế Tây không chừng sẽ lấy Vấn Sơn làm địa điểm đột phá, mà phương pháp của bí thư Cao cũng rất cứng rắn, mọi người đều biết. Trận này…". Bành Ngu bình tĩnh dừng lại, sắc mặt ưu tư: "Bố là người được bí thư Cao dìu dắt, thời khắc mang tính quyết định thế này, làm gì có chuyện đào tẩu hay phản lại ông ấy. Tiểu Phi, chuyện này bố không cho phép con tham gia".
Bành Tiểu Phi nhìn bố chằm chằm hồi lâu, không khí nặng nề cũng dần dần tan đi. Anh ta khẽ nhếch khóe m