Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2741 lượt.
Lá thư này không phải do Nhạn Lam viết, nhưng người viết nó lại dùng giọng điệu thường thấy của Nhạn Lam.
Nhạn Lam gọi anh là "Anh", sau đó giải thích lý do tại sao lâu như vậy không gửi thư tới, kể với anh chuyện học lại vất vả như thế nào, sự mệt mỏi khi chăm sóc mẹ ra sao, cả sự hoang mang của việc lần đầu tiên phải đến sống ở một nơi xa lạ khi thi đỗ vào trường Đại học Sư phạm Nguyên Châu, còn cả áp lực khi phải căn đo thời gian để đi tìm việc làm thêm khắp nơi. Sau đó, Nhạn Lam nói, cô ấy rất nhớ anh.
Đọc lần đầu tiên, anh gần như đã tin đó là thật.
Nhưng từ hơn một năm trước khi bị chuyển đến Dã Gia Sơn, anh đã âm thầm nghi ngờ. Sự lo lắng cố gắng giấu dưới vẻ bề ngoài thoải mái của mẹ, sự biệt vô âm tín của Nhạn Lam khiến anh âm thầm dự đoán, chắc chắn đã có điều gì đó xảy ra rồi. Nhưng giờ anh bị giam trong này, ngăn cách hàng ngàn hàng vạn dặm với thế giới tự do bên ngoài, chỉ còn cách để mặc cho nỗi đau đớn khó hiểu giày vò tâm can không ngừng nghỉ.
Hơn một tháng sau, khi Khương Thượng Nghiêu nhận được lá thư thứ hai, khuôn mặt anh thoáng hiện sự phẫn nộ vì bị lừa dối, anh nhét đại lá thư xuống dưới gối. Đến cuối năm, thư vẫn được gửi tới liên tiếp, đối phương như đã tích lũy rất nhiều điều muốn nói, việc này khiến Khương Thượng Nghiêu thấy lúng túng.
Trước Tết Nguyên Đán, anh lấy xấp thư dưới gối ra, được một tập khá dày. Anh tìm lá thư được gửi tới gần đây nhất, bóc ra đọc, quả nhiên đúng như dự đoán, đối phương đã dùng kiểu nói chuyện mà Nhạn Lam thường viết, lấy cớ kỳ nghỉ đông phải đi làm thêm, ấp a ấp úng giải thích không thể đến thăm anh vào dịp Tết.
Lý do này rất khớp với những lời giải thích của mẹ anh, anh thậm chí còn nghi ngờ hai người bọn họ trước khi hành động đã có sự bàn bạc, không, là ngấm ngầm thông đồng, hoặc những lá thư này do chính tay mẹ anh tạo ra cũng nên. Khương Thượng Nghiêu bất giác phì cười vì suy nghĩ đó của mình, chưa cười xong khóe miệng đã nhếch lên cay đắng. Ra sức che giấu như thế, là vì cái gì thì không cần nói cũng rõ. Anh úp mặt vào lòng bàn tay, gần như tự ngược đãi bản thân để bắt mình phải cảm nhận trái tim đang co thắt đau đớn, nhưng hai mắt lại khô khốc, không nhỏ ra được giọt lệ nào.
Chớp mắt đã đến cuối năm, việc chuẩn bị cho buổi liên hoan đêm Giao thừa đã bước vào giai đoạn cuối cùng. Vất vả suốt một năm, tất cả phạm nhân trong mười hai phòng giam đều nhân cơ hội nghỉ ngơi hiếm có này, hoặc tham gia tập luyện cho các tiết mục biểu diễn, hoặc quây quần xung quanh xem náo nhiệt, các phòng giam trống không, gần như tất cả đều đổ ra bãi tập.
Khương Thượng Nghiêu nằm dựa trên giường, lắng nghe tiếng hát vọng lại từ phía bãi tập, bên tai thấp thoáng những nốt đàn ghita quen thuộc, cảm giác nhớ nhà càng thêm da diết.
Một cánh tay từ giường tầng trên thò xuống, đưa cho anh điếu thuốc, Khương Thượng Nghiêu nhận lấy rồi châm lửa hút.
"Bình thường đi làm về mệt tới mức đặt lưng xuống là ngủ, như thế lại hay vì chẳng phải nghĩ gì cả, giờ nhàn rỗi đâm ra nghĩ ngợi nhiều hơn." Lăng Vạn Cường làu bàu một hồi: "Mẹ kiếp, con người ta thật là rẻ mạt".
"Chẳng phải anh biết làm ảo thuật? Sao không xuống dưới đó mà đăng ký một tiết mục biểu diễn?"
"Sắp rồi, cố gắng thêm hai năm nữa thôi." Khương Thượng Nghiêu an ủi.
"Xem đến Tết có cơ hội giảm án hay không đã. Mẹ tôi nói mấy ngày nữa sẽ đưa cháu vào thăm tôi, tôi đã ngăn lại bảo mẹ đừng đến. Thấy tôi ở một nơi như thế này, sau này cháu đi học sao dám ngẩng đẩu lên nhìn các bạn. Mẹ tôi cũng thật đáng thương, nuôi con giờ lại nuôi cả cháu, chẳng được nghỉ ngơi ngày nào." Lăng Vạn Cường tự lẩm nhẩm nói với chính mình.
Một câu nói mà khuấy động tâm tư được chôn giấu trong lòng Khương Thượng Nghiêu. Hai năm nay, mẹ anh không quản mưa gió, hằng tháng cứ đến ngày thăm nom là bà đã đứng đợi ở cổng trại giam từ rất sớm, mái tóc đen mướt giờ đã dần bạc gần hết. Còn người bà lạc quan vui vẻ của anh, mỗi lần nghe điện của cháu gọi về đều phải cố gắng che giấu nỗi nhớ nhung và buồn bã trong lời nói, lúc nào cũng chỉ kể với anh những chậu hoa bà chăm sóc rất tốt, làm rất nhiều bánh mỳ tròn (1) mà anh thích ăn, như ngầm nói với anh rằng việc anh ngồi tù chẳng phải là chuyện gì to tát cả.
(1) Bánh mỳ tròn: Một loại đồ ăn vặt của Sơn Tây, bánh làm từ bột yến mạch, cán mỏng, cuộn lại hấp trong lồng tre.
Bàn tay anh vô thức lại đặt lên tập thư dày cộp đó, ngay lập tức có cảm giác trái tim như bị rắn cắn một cái, rồi từ từ nhả ra. Anh chăm chú nhìn chồng thư rất lâu, trên phong bì là hàng chữ tròn vành vạnh rất giống với nét chữ của Nhạn Lam, ba từ Khương Thượng Nghiêu được nhấn bút đậm hết cỡ, không biết viết thư khi ấy đang nghĩ gì trong lòng.
Nhưng cho dù là, có thể duy trì hành động ấu trĩ này lâu như thế, thì anh tin người đó không có ác ý gì. Anh nghĩ, có lẽ người này cũng giống như bà anh, muốn dùng một cách hoàn toàn khác biệt để nói với anh rằng: Phải sống tiếp.
Phải sống tiếp. Từng khuôn mặt bỗng nhiên hiện