Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342743
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2743 lượt.
lên trước mắt anh, giống như đang chiếu một đoạn phim, hoảng hốt có, tuyệt vọng có, tin cậy có, ngạo mạn có, chế nhạo có, cô độc có, gian xảo khó lường có... Khương Thượng Nghiêu ngồi thẳng người bất động, đối mặt với từng người, từng người một.
Tin tôi đi, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.
Anh cầm lá thư ở trên cùng lên, khi mở ra đọc thấy hàng chữ đầu tiên viết "\'Anh", lập tức trái tim nhói đau, như lại nhìn thấy lúm đồng tiền xinh đẹp của Nhạn Lam.
Anh định thần lại, đọc hết một lượt, sau đó cẩn thận cho lại vào phong bì, cầm lá thứ hai lên.
Thư đương nhiên là do Khánh Đệ viết.
Đầu tiên chỉ là nhớ tới câu nói của Nhạn Lam "Để anh ấy có chút hy vọng", vì muốn anh yên tâm. Về sau, việc viết thư dần dần thay thế việc viết nhật ký, trở thành cách để hằng ngày cô ghi chép lại tâm tư của mình.
Cô viết về những việc trọng đại, ví dụ như cuộc bầu chọn chủ tịch hội sinh viên của trường, các tiết mục biểu diễn trong hội diễn văn nghệ chào mừng tân sinh viên. Cũng kể cả những chuyện hết sức vụn vặt trong cuộc sống, thức suốt đêm trong quán internet để viết bản thảo không cẩn thận ngủ quên, hoặc chuyện đám con gái trong phòng ký túc tận dụng nồi cơm điện để kho thịt, mùi thơm khiến bà quản lý ký túc xá phải mò lên tận phòng, kết quả là một trò đùa báo động giả.
Ông trời quả thật rất công bằng, cô không giỏi ăn nói, nhưng viết lách lại rất khá. Khi đọc đến đoạn "Tới một lúc nào đó, khi năm tháng đã thổi khô em thành một người chỉ còn da bọc xương đến hít thở cũng khó khăn, em sẽ dùng bàn tay nhăn nheo vỗ về cái bụng lép xẹp của mình, chép cái miệng đã không còn chiếc răng nào, nhớ lại mùi vị của bát thịt kho nhiều năm về trước", Khương Thượng Nghiêu không nhịn được phải mỉm cười.
Lại đọc đến đoạn: "Chủ quán internet gõ bàn ầm ầm, em mới mơ màng ngẩng đầu lên, rồi lại mơ màng đi ra cửa. Trời tờ mờ sáng, cây bạch quả trước cửa quán cành lá sum suê, cảnh tượng lúc ấy thật sự rất đẹp. Nhưng anh thử tưởng tượng mà xem, một người con gái đầu tóc rối bù, vừa mới dụi mắt cho tỉnh táo lại, đột nhiên sờ vào túi mình, rồi hét lên thất thanh: Ví tiền của mình đâu rồi!", anh lại bỗng nhiên thấy lo lắng.
Cũng có thể những ngày trong tù quá cô đơn, hoặc do anh quá nhớ nhung cuộc sống bình thường trước đây, hoặc là mong muốn tìm hiểu những thứ đang diễn ra ở thế giới bên ngoài kia, anh đã coi người viết thư là Nhạn Lam, vô thức bắt đầu dõi theo tâm trạng của người viết thư để lộ trong đó, lúc thì cổ vũ khi lại suy tư. Tuy nhiên anh rất rõ một điều rằng, người viết thư cho mình chưa bao giờ nhắc đến người nhà và những ký ức đã qua, hơn nữa đối phương cũng không có được cách nói chuyện dịu dàng tinh tế như Nhạn Lam, mà mang đến một không khí vô cùng mới mẻ.
Dần dần, Khương Thượng Nghiêu bắt đầu mong ngóng tới hai ngày phát thư trong tháng. Cán bộ quản giáo phụ trách nhận và phát thư có quyền đọc thẩm định nội dung, vì vậy thường trêu anh nói: "Đợi thư bạn gái sốt ruột lắm phải khống? Cố hai ngày nữa thôi, còn chưa đến ngày mà".
Ngoài thời gian làm việc, anh mệt tới mức toàn thân chẳng còn chút sức lực nào nữa, sau khi cầm bát mỳ húp xì xụp xong, Khương Thượng Nghiêu hít một hơi thuốc, nhớ lại tất cả những tình tiết liên quan tới Cảnh Trình vào tối ngày hôm đó, tự cân nhắc xem liệu có bỏ sót điều gì không. Nghĩ đến đó tâm trạng lại xúc động khó tả, anh sẽ tìm đến một góc khuất không có người, móc lá thư mới nhận gần đây nhất ra đọc kỹ lại, sau đó vui vẻ gấp vào.
Thời gian trôi đi, đa số bạn tù đều biết anh có một cô bạn gái đang học đại học, ngoài ngưỡng mộ và ghen tỵ ra còn hết sức tò mò nữa. Lưu Đại Lỗi với những mánh lới tiểu xảo không ai bằng của mình sớm đã có ý định, sau bao nhiêu cơ hội cuối cùng cũng đã đạt được mục đích.
Ngày hôm đó sau khi Lưu Đại Lỗi lấy được lá thư trong tay đã hét ầm lên: "Khóm hoa đỗ quyên trước cửa căng tin trường đã nở rồi, nhớ bà đã từng nói sẽ chia một nhánh Ngũ Bảo Châu trồng riêng ra chậu khác cho em. Nếu không phải vì bà, thì em cũng chẳng để ý tới hàng hoa trước cửa căng tin. Hoa nở thành từng khóm từng khóm, một màu đỏ khoe khoang ồn ào. Nhưng em đã tìm qua ngôn ngữ mà loài hoa đỗ quyên muốn nói, ý nghĩa của nó là tình yêu có kiểm soát, nhưng lại có truyền thuyết kể rằng \'Đỗ Quyên đề huyết, tử quy ai minh\' (2), là để gọi người yêu quay lại. Lẽ nào cô ấy đã biết chưa chắc có tương lai, chưa chắc có thể yêu mà được yêu, vì vậy, cô ấy đành phải tìm một nơi khiêm tốn, bất chấp tất cả để thổ lộ tình cảm trào dâng của mình? Một năm rồi lại một năm nữa, em đếm, nó đã nở ba năm rồi. Thêm ba năm nữa, là anh sẽ được về phải không?".
(2) Chuyện kể rằng: Đỗ Vũ xưng Vương ở đất Thục (nay ở vùng Tứ Xuyên, Trung Quốc), hiệu Vọng Đế. Trương Nghi phạt Thục, Thục Vương (Đỗ Vũ) khai chiến bất thắng, vì thế mà bị diệt. Đỗ Vũ bỏ vào rừng, khi chết hóa thành con quốc, khi mùa hè đến lại kêu thảm thiết như tiếng khóc đau lòng ứa huyết.
Giọng đọc đắc ý và rất vang của Lưu Đại Lỗi dần nhẹ nhàng bình tĩnh lại, sau khi đọc hết câu cuối cùng, cậu ta ngước mắt nhìn Khương Thượng Ngh