Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2735 lượt.
o vai mình, chỉ lo sờ soạng khắp mặt Khánh Đệ, miệng lẩm nhẩm nói: "Không bị thương ở đâu là tốt rồi, tốt rồi".
"Mẹ, mẹ chảy máu rồi." Khánh Đệ sờ cằm mẹ.
Thân hình Diêu Nhạn Lam liêu xiêu không vững, khuôn mặt vốn đã trắng bệch càng thêm xơ xác hơn. Giống như chiếc lá vàng úa héo tàn chuẩn bị lìa cành, vật lộn trước cơn gió xào xạc, Nhạn Lam muốn phân bua cho mình mấy câu, nhưng lại chỉ phát ra những tiếng thở yếu ớt từ cổ họng.
"Chị xem, những người có liên quan tới chị chẳng ai có kết cục tốt đẹp cả. Cảnh Trình chẳng phải vì muốn kiếm tiền trang trải học phí cho chị mà chết trẻ sao? Anh Khương chẳng phải vì muốn cứu em trai chị, nên giờ mới phải ngồi tù ư? Chị tôi nếu không phải vì chị và anh Khương, thì có đến nỗi bị anh họ và bố đánh không?" Dưới ánh trăng vằng vặc, trước mắt Ái Đệ lại như tái hiện hình ảnh cái tát như trời giáng của bố nó. Không biết bao nhiêu lần, nó chỉ biết quỳ mọp trên đất, ngước lên nhìn thân hình cao lớn của bố, nỗi tủi nhục run rẩy tràn cả lên tim. Đột nhiên ánh mắt nó hằn lên vẻ căm hận. "Thẩm Ái Đệ tôi cầu xin chị đấy, đừng đến gây họa cho chị tôi nữa. Chị hãy sống tốt cuộc sống của chị đi, chị gái tôi không phải là Bồ tát cứu nạn của chị, bao cay đắng chị tìm chị ấy trút, thì chị ấy biết trút chúng cho ai?"
Diêu Nhạn Lam nghe thấy thế sững người hồi lâu, sắc trời đêm như làn voan mỏng, bao trùm lên khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy, lại có mây bay tới che mất trăng, khiến bóng tối âm u phủ tới. Sau đó, cô ấy cười rất tươi, nói: "Chị biết rồi, em đừng giận nữa. Sau này chị sẽ không tự tiện tới phiền chị em đâu".
Nhạn Lam khách sáo như thế, lửa giận trong lòng Ái Đệ bỗng như lụi tắt, nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Mở miệng định nói: "Thôi bỏ đi, chị cũng đừng để ý, do tôi nóng giận thôi", thì Diêu Nhạn Lam đã mỉm cười với nó rồi quay người bỏ đi.
Bóng dáng người ấy liêu xiêu đi trên đường giữa dòng người như một linh hồn, lúc đi lúc dừng, không biết làm gì, không biết đi đâu. Ái Đệ nhìn mãi nhìn mãi, đột nhiên thoáng hiện lên suy nghĩ, Diêu Nhạn Lam giờ gầy quá. Trái tim nó bỗng nhói đau, như có thứ gì đó sắc nhọn đâm vào nơi mềm nhất. Nó muốn gọi chị ta lại, muốn nói với Nhạn Lam rằng nó không nghĩ như thế, muốn xin lỗi vì những lời hồ đồ thiếu suy nghĩ của mình. Nhưng từ phía sau vang lên tiếng động cơ xe máy quen thuộc, Ái Đệ vội lùi lại nấp phía sau cây, định thần lại nhìn rõ là bố mình, thầm thở phào: "Nguy hiểm quá".
Đợi chiếc xe máy đó đi xa, Ái Đệ nhìn về hướng Diêu Nhạn Lam tìm kiếm, nhưng không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Vì sự cố ngoài ý muốn đó, nỗi giận dữ trong lòng cũng dần tiêu tan. Ái Đệ vốn định đến cửa hàng ngủ tạm một tối, thấy bố đã đi, đoán chắc lại đi đánh mạt chược. Nó lo lắng cho mẹ và chị còn ở trên nhà, nên quay đầu đi vào trong khu tập thể.
Đi được nửa đường thì gặp Khánh Đệ đang chạy ra tìm mình, Ái Đệ định kể cho chị nghe chuyện Nhạn Lam tới tìm, nhưng rồi lại thôi. Khánh Đệ nhìn em từ đầu tới chân, thấy không bị thương ở đâu, lúc này mới yên tâm. Còn về biểu hiện bối rối khác lạ và ánh mắt né tránh của Ái Đệ, Khánh Đệ không thể đoán được nguyên nhân do đâu, chỉ cảnh cáo: "Những lời như thế sau này đừng bao giờ nói nữa".
Ái Đệ như bị ai dùng kim châm vào mông một cái, nhảy dựng lên giải thích: "Em không cố ý nói vậy, vừa rồi là do tức giận…".
"Chị biết. Nhưng những lời như thế rất khó nghe. Gì mà chết gì mà tiễn đưa, để hàng xóm nghe thấy họ sẽ nghĩ gì?"
Ái Đệ nghệch mặt ra, rồi lập tức thở phào: "Sau này em sẽ không nói nữa".
Về tới nhà, mẹ lại bắt đầu màn oán trách và an ủi. "Ngoan, ngày mai hai đứa đến nhà bác gái xin lỗi là xong. Anh chị em họ cãi vã xích mích không phải chuyện hiếm gặp, đều là con cái trong nhà, nói một câu cháu sai cháu xin lỗi là mọi chuyện lại đâu vào đấy thôi. Hơn nữa, bố con là do một tay bác gái nuôi lớn, vì tình cảm này mà cúi đầu thì có sao đâu?"
Chị em Khánh Đệ im lặng không nói, mẹ định khuyên tiếp, nhưng Ái Đệ đã chậm rãi lên tiếng, nói: "Chị, chị đừng đi, để em đi thôi".
Em gái tự dưng nghe lời như thế khiến cả mẹ và cô đều cảm thấy rất ngạc nhiên. Ái Đệ vặn tay, đăm chiêu nói tiếp: "Quan hệ giữa em và anh họ cũng tốt hơn, để em đi xin lỗi. Cho dù anh ta nói thật hay đùa thì cửa hàng đối với em vẫn rất quan trọng. Hơn nữa, nói gì thì nói, giờ không có tiền, vẫn nên nhẫn nhịn đợi sau này...". Ánh mắt hai chị em nhìn nhau như thấu hiểu suy nghĩ của đối phương, Ái Đệ cười với cô, lại nói: "Hy vọng xin lỗi rồi, anh ta sẽ bớt giận, không làm khó người không liên quan nữa", nói xong liền trầm mặc, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi giày thầm tự an ủi chính mình: Làm thế có lẽ Diêu Nhạn Lam sẽ sống vui vẻ hơn một chút.
Khánh Đệ đương nhiên không thể hiểu những suy nghĩ lúc này trong đầu em, thở dài nói: "Ngày mai hai chị em mình cùng đi".
Sáng sớm hôm sau gọi điện thoại cho bác gái trước, giải thích một lượt chuyện xảy ra vào hôm kia. "Cháu xin lỗi bác" mấy tiếng đó Khánh Đệ đang mấp máy nói, thì nghe thấy một hồi chuông điện thoại vang lên, ngay sau đó bác gái nói: "