XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2751 lượt.

ỏ phải không? Đáng tiếc đã qua mùa mất rồi. Đi, đến nhà cậu ăn cơm đi." Cậu nhìn vẻ mặt tiếc nuối của Khánh Đệ, an ủi: "Rừng phong ở làng Vọng Nam còn to hơn rừng phong trên thị trấn nhiều, mùa thu năm sau cháu đến mà ngắm".
"Để lần sau đi, cậu." Khánh Đệ tỏ vẻ khó xử: "Cháu còn muốn đi thăm một người bạn".
Bên ngoài bức tường cao kia, những chiếc xe mô tô ba bánh bám đầy bùn đất nhả từng đám khói đen mù mịt, lao đi ầm ầm trên đường. Khánh Đệ ngẩng đầu lên nhìn hàng rào dây thép chằng chịt trên không trung, rồi ánh mắt lại nhìn xuống cánh cửa sắt nặng nề đen sì bên dưới.






Người cảnh vệ ôm súng sau khi kiểm tra danh tính của cô xong, mở cánh cửa nhỏ bên cạnh ra. Sau buổi trưa của ngày vào thăm theo quy định trong trại giam, phòng tiếp đón cũng bớt ồn ào đi nhiều, sân tuyết bên trong đầy vết bùn đất bị giẫm đạp.
Khánh Đệ đã từng rất nhiều lần tưởng tượng ra tâm trạng của mình lúc này. Lần gặp gỡ đầu tiên vào thời niên thiếu, đối với anh mà nói chẳng qua chỉ giống như một lần ngẩng mặt lên ngăm trăng bắt gặp sao băng rơi, vụt qua trong nháy mắt. Còn đối với cô mà nói, nó lại là một đường quỹ đạo được vẽ trong cuộc đời của mình, khắc cốt ghi tâm. Sau này quen nhau, cũng chỉ là sự quen biết hời hợt qua loa, quen mà không thân. Lúc này, cô như chớp lấy thời cơ, đường đột tới thăm, cô vốn nên do dự, vốn nên chần chừ, vốn nên thấp thỏm, nhưng sự thực lại chẳng giống như mong đợi của mình, cô vô cùng bình tĩnh.
Đúng như lời cô đã khuyên nhủ em gái "Chỉ cần có thể yêu" thì hãy yêu chân thành, yêu nghiêm túc, nghiêm túc hưởng thụ tình yêu đó, cho dù phải rơi nước mắt, cũng không nên phụ sự hào phóng vô tư của tuổi thanh xuân.
Còn Khương Thượng Nghiêu vào lúc này, Khánh Đệ nghĩ một lúc rồi cười, cô có chút mong chờ nhìn thấy biểu hiện của anh.
Phía sau tấm kính lớn của phòng tiếp đón, Khương Thượng Nghiêu nghe thấy đồng chí cảnh vệ dặn dò một câu: "Chỉ có mười lăm phút", lập tức ngẩng đầu lên. Vừa tiễn mẹ xong, bị áp giải về phòng giam chưa được bao lâu, lại được đưa ra, anh thực sự có chút tò mò. Nhớ tới trước kia Hắc Tử gửi thư đến nói năm nay sẽ về, bất giác tinh thần anh có chút phấn chấn.
"Ở nhà vẫn ổn cả chứ?"
Nghe thấy anh hỏi, cô như cảm thấy người nhẹ hẳn đi tựa hồ cảm giác vừa bước khỏi phòng thi đại học, Khánh Đệ bất giác thở dài: "Đều ổn cả. Mọi người ở nhà anh cũng vẫn khỏe, mấy hôm trước em vừa tới thăm, sức khỏe của bà rất khá, cô cũng vậy. Đúng rồi, hôm nay em đến muộn phải không? Nếu không có khi đã gặp cô ở đây".
Khương Thượng Nghiêu khẽ gật đầu, phòng tiếp đón yên tĩnh trở lại. Bàn tay còn lại của Khánh Đệ thiếu kiên nhẫn gạch ngang gạch dọc lên vải quần bò đang mặc, trầm ngâm hồi lâu, mới hỏi: "Nghe bà nói cuối năm anh được ra rồi phải không?".
Thấy Khương Thượng Nghiêu lại gật đầu mà không nói thêm lời nào, một cảm giác như bị xem thường xen lẫn áp lực tràn tới, khiến không khí như ngưng đọng. Trong lòng Khánh Đệ vừa có cảm giác thất bại vừa thấy chua xót, hoàn cảnh thật sự có thể thay đổi được bản tính của một con người sao? Khương Thượng Nghiêu trước kia mặc dù không nói nhiều, nhưng rất dễ gần. Còn Khương Thượng Nghiêu lúc này, rõ ràng là muốn khép mình lại.
Cảm giác đau đớn kỳ lạ lan tỏa, trái tim Khánh Đệ lúc này đang run rẩy không thể khống chế được, vì thế cô mỉm cười, nhìn sự tiếc nuối ánh lên trong mắt của Khương Thượng Nghiêu.
Vẻ mặt dịu dàng của Khương Thượng Nghiêu đột ngột như cứng lại trước nụ cười của cô, anh nhìn thẳng vào mắt Khánh Đệ qua lớp kính dày, tâm trang trong mắt sâu xa khó dò.
Khi Khánh Đệ có cảm giác như không thể thở được nữa, cuối cùng anh cũng nói: "Sau này đừng viết thư nữa".
... Khánh Đệ vô thức cắn chặt môi, nắm chặt ống nghe trong tay, hít thật sâu.
"Ngay từ lúc nhận được lá thư đầu tiên của em, anh đã đoán được rốt cuộc là ai rồi, những người hiểu rõ về anh về hoàn cảnh gia đình anh không nhiều. Anh cũng nghe mẹ từng nói, trước kia em giúp gia đình anh rất nhiều, đến luật sư Nghiêm cũng là do bạn em giới thiệu mới chịu nhận thụ lý vụ án của anh. Anh đoán là em, chỉ có điều sau khi vào đây không thấy em đến lần nào, vì vậy không dám khẳng định. Về Nhạn Lam..." Sự đau đớn trong mắt anh hiện rõ: "Không cần phải nói dối anh nữa, đến nước này rồi, có chuyện gì mà anh không thể chấp nhận được".
Cảm giác xấu hổ khi bị vạch trần, cộng thêm cảm giác bối rối khi phải đối mặt với anh, hai tai Khánh Đệ nóng bừng lên, mắt không biết nên nhìn đi đâu, môi mấp máy liên tục, cũng không phải giải thích với anh thế nào.
"Anh hiểu ý tốt của em, có lẽ mẹ anh cũng có suy nghĩ như thế. Cảm ơn mọi người." Cho tới tận lúc này, Khương Thượng Nghiêu mới giật chiếc mặt nạ xuống, để lộ vẻ bình tĩnh khiến người ta phải kinh sợ.
Khánh Đệ chăm chú nhìn bàn tay đang siết chặt để trên bàn của anh, vừa lặng lẽ đếm những sợi gân xanh và những vết chai nổi lên trên đó, vừa lẩm bẩm: \'"Em xin lỗi".
Anh chán nản cúi đầu xuống, một lúc sau mới cười không thành tiếng, tự nói với