Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2757 lượt.
mình: "Thực ra anh không thích nghe mọi người nói xin lỗi, điều anh muốn nghe là, em có thể nói một câu anh hiểu lầm rồi, anh đa nghi quá rồi, sự thực không giống như anh nghĩ, Nhạn Lam vẫn... "
Anh bỗng nghẹn ngào, không thể nói tiếp được nữa.
Đây gọi là kiểu tin tưởng gì? Ngay cả sự biệt vô âm tín của Nhạn Lam, cũng không khiến anh nghĩ đến khả năng cô ấy đã thay lòng đổi dạ. Khánh Đệ đưa tay ra sờ vào mặt kính, dường như muốn xuyên qua chướng ngại vật này, muốn xoa cái đầu trọc lốc đang cúi xuống đầy tủi nhục của anh để an ủi. Khi ý thức được hành động của mình, cô vội vàng rụt tay lại.
"Anh Khương, em xin lỗi. Em không cố ý lừa anh. Chỉ có điều Nhạn Lam từng nói, muốn anh được yên tâm." Khánh Đệ sụt sịt, ánh mắt xót xa, cô cố gắng kiềm chế, nói tiếp: "Muốn anh có cái gì đó để hy vọng, để những ngày tháng trong này của anh dễ chịu hơn. Còn cô ấy, mấy năm trước...".
Khương Thượng Nghiêu ngẩng phắt đầu lên, Khánh Đệ giật mình trước ánh mắt hung tợn của anh, nhất thời không dám nói tiếp.
"Nhiếp Nhị phải không?" Giọng anh thâm trầm.
Khánh Đệ gật đầu, nói thêm: "Còn cả anh họ em nữa". Cô đã phải chịu đựng sự giày vò của lương tâm suốt ba năm nay, cô chưa bao giờ dám nghĩ đến có một ngày Khương Thượng Nghiêu sẽ truy hỏi về nguyên nhân cái chết của Nhạn Lam, cô lại có thể bình tĩnh đối mặt như thế. Nhưng vào lúc này đây, sau khi buột miệng nói ra, chỉ cảm thấy có thể đặt gánh nặng trong lòng xuống được rồi. "Em biết nói xin lỗi anh cũng chẳng có ý nghĩa gì, nhưng Nhạn Lam cũng là bạn em, em cảm thấy có lỗi với cô ấy...".
Khương Thượng Nghiêu không nói gì, chỉ đặt ống nghe trên tay sang một bên, vùi mặt vào khuỷu tay mình.
Quản giáo giám sát cuộc gặp nhìn đồng hồ, nhắc nhở: "Hết giờ rồi".
Khánh Đệ nhìn Khương Thượng Nghiêu vẫn ngồi im không có bất kỳ phản ứng nào, lại dùng ánh mắt để cầu xin. Đồng chí quản giáo lui vào trong, chỉ vào đồng hồ trên tay, ý giục họ nhanh lên một chút.
"Anh Khương."
Rốt cuộc là thứ tình cảm gì thế này, càng xa xôi lại càng sâu đậm? Khánh Đệ dùng những đầu ngón tay chầm chậm vẽ lên mặt kính, tựa như muốn vỗ về an ủi cánh tay đang khẽ rung lên của anh. Thật đúng là một thứ tình yêu thương tâm, bất lực đứng nhìn người mình yêu đau đớn vì người mà anh ấy yêu.
Cô buồn bã như thế là vì anh hay là vì cô ấy, hay là vì chính bản thân mình. Khánh Đệ thấy hoảng hốt.
"Anh Khương..." Trước lúc rời đi, cô nói: "Nhất định phải giữ gìn sức khỏe".
Anh nghiêm túc gật đầu, nói: "Sau này đừng đến nữa". Bất chấp những giọt nước mắt ầng ậng nơi khóe mắt chực rơi của Khánh Đệ, cuối cùng anh nhìn cô một cái, Khương Thượng Nghiêu quay người đi vào trong cánh cửa sắt. Ánh mắt anh lúc nhìn cô, không có sự bi thương, mà trên cả sự bi thương đó chính là tuyệt vọng. Sự tuyệt vọng lạnh lẽo tới mức khiến đá quý cũng bị hủy hoại nát vụn.
Khánh Đệ bước ra khỏi cánh cổng lớn của trại giam, hít một hơi thật sâu thứ không khí vừa lạnh lẽo vừa tươi mới, đau khổ không sao kìm nén được quay lại nhìn thêm lần nữa. Lá đã rơi, tuyết đã ngừng, sự ly hợp của con người... Trong mắt cô lúc này, khắp nơi trong thiên hạ này, trong thế giới rộng lớn và đầy thăng trầm này, niềm vui ở đâu, nỗi buồn ở đâu?
Nhưng ngay lập lức, một ý chí mãnh liệt xuất phát từ trong tim trào lên. Đời người, phải nếm trải mọi sự khổ tận thì mới tới hồi cam lai. Trong trái tim cô chẳng vướng bận điều gì, chỉ có duy nhất sự chân thành tuyệt đối. Nếu ngay cả sự chân thành này cũng không còn nữa, thì cô có khác gì những thi thể đã chết kia?
Cuộc đời gập ghềnh của Khánh Đệ cô có xá gì chút tự cảm thương và ai oán đó. Khánh Đệ quay lại nhìn về phía trại giam, anh Khương, em sẽ lại đến thăm anh.
Sau khi sắp xếp xong tất cả, đi dạy được nửa tháng, mọi chuyện đi vào quỹ đạo ổn định, Khánh Đệ lại đến trại giam của Dã Nam.
Song Khương Thượng Nghiêu không muốn gặp cô.
Dù đã biết trước được kết quả này, nhưng cô vẫn không tránh khỏi có chút thất vọng, Khánh Đệ đi ra khỏi cánh cổng nhà tù tự an ủi mình, ai có thể bình thản như không có chuyện gì xảy ra đi gặp em gái của kẻ thù trong lúc trái tim đang ngập tràn căm hận?
Cô đi sang bên kia đường đợi xe, vô tình gặp một người qua đường mà không kịp tránh. Bên ngoài trại giam Dã Gia Sơn là một khoảng đất rộng trống trải, lúc này Khánh Đệ không còn cách nào khác, đành cười và đi tới: "Cô Khương".
Khương Phượng Anh nhìn thấy Khánh Đệ vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, gật đầu định hỏi gì đó nhưng cuối cùng kìm lại được.
Khánh Đệ cũng không giải thích, đứng xếp hàng ở bên xe, vờ như quan sát những người đến trại giam thăm người thân, rồi đoán câu chuyện đằng sau đó của họ. Những người ấy mỗi người một vẻ mặt, có người vui nhưng cũng có kẻ buồn, đằng sau mỗi tâm trạng có lẽ đều ẩn giấu câu chuyện riêng của nó.
Cô quan sát người khác, Khương Phượng Anh quan sát cô, hỏi: "Đến thăm Nghiêu Nghiêu à?".
Cô quay đầu lại: "Anh ấy không chịu gặp cháu".
Khương Phượng Anh gật đầu tỏ ý hiểu: "Hôm nay tâm trạng nó không được tốt. Cô hỏi gì nó cũng không nói”. Cô Khương đ