XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2754 lượt.

ang cười xuống, khẽ giọng nói một cách vui sướng: "Thực ra, em không nhìn nhầm người, đúng không? Cho dù thế nào, anh vẫn là người tốt, vẫn là một người đứng ở giữa cân bằng trước kia".
Khương Thượng Nghiêu cười khổ.
Nụ cười chua xót trên môi Khương Thượng Nghiêu đập vào mắt Khánh Đệ, cô thầm chế nhạo mình quá ấu trĩ! Lòng người không thể tách rời khỏi trò đời, cho dù đó là Khương Thượng Nghiêu.
"Liệu em có thể coi lời xin lỗi của anh là lời chấp nhận sau này anh sẽ không từ chối việc em vào thăm anh nữa chứ? Nếu đã như thế, anh lại không cho em viết thư cho anh nữa, vậy để em vào thăm anh nhé." Khánh Đệ làm như không nhìn thấy nụ cười khổ lại đang xuất hiện trên môi anh, hào hứng nói tiếp: "Em còn chưa kể cho anh nghe ngày đầu tiên đứng lớp của em như thế nào. Khi ở trường, các thầy cô giáo thường giảng về tâm lý của trẻ nhỏ, nhưng để thật sự hiểu được thì phải dựa vào thời gian thực tập này. Bọn trẻ con là những đối tượng ngây thơ trong sáng nhất trên đời, cái cách chúng chạm thẳng vào sự mẫn cảm trong trái tim người lớn, anh không thể tưởng tượng được đâu. Ngày đầu tiên em đứng lớp...".
Từ sau lần đó, Khánh Đệ liên tục đến thăm Khương Thượng Nghiêu, và Khương Thượng Nghiêu cũng chưa từ chối lần nào. Khoảng chừng chín mươi lăm phần trăm thời gian là một mình cô thao thao bất tuyệt, còn thời gian đầu anh chỉ lắng nghe với vẻ nhẫn nại bất lực, dần dần trên khuôn mặt cũng xuất hiện những biểu hiện thích thú.
Ngoài thời gian lên lớp, Khánh Đệ chưa bao giờ cảm thấy cái miệng mình có cơ hội phát huy hết công suất như khi ấy. Trong lòng cô chỉ bị giày vò bởi một suy nghĩ duy nhất, nếu cô cảm nhận thấy sự hận thù được anh che giấu khéo léo, mà cô lại chẳng có cách nào để hóa giải nó, thì tại sao cô không truyền tình yêu thương dành cho anh?
Thế là, cô giống như một người truyền đạo cần mẫn, kể cho anh nghe những niềm vui khi cô được ở cạnh lũ trẻ hằng ngày, những đứa trẻ bất luận giàu nghèo sang hèn, đều mang trong mình một trái tim vô cùng chân thành. Cô cũng kể những chuyện mình mắt thấy tai nghe mỗi lần đến nhà cậu làm khách, tính hiếu khách và bộc trực của những người dân nơi thôn quê. Họ nghèo, nhưng chính vì nghèo, nên cách sống của họ cũng đơn giản hồn nhiên khiến người khác phải ngưỡng mộ, không có những lời nói giả tạo ngụy biện. Cô vừa giận lại vừa buồn cười khi nhắc đến thái độ của mợ dành cho mình, mợ cô luôn thắc mắc không hiểu tại sao cô lại từ bỏ cơ hội ở lại thành phố dạy học mà về chốn quê mùa hẻo lánh này, sự tò mò không hề che giấu đó khiến Khánh Đệ chỉ có thể cười ngượng ngùng.
Trại giam Dã Nam Sơn có khu vực cải tạo lao động, gần khu vực lao động đó của trại giam là một hầm mỏ của nhà nước. Khương Thượng Nghiêu sáng đi làm chiều về trại, rất ít tiếp xúc với thế giới bên ngoài, vì vậy cũng rất tò mò về con người, phong cảnh của Dã Nam, nơi anh đã sống mấy năm nay.
Thỉnh thoảng Khánh Đệ cũng kể về những thứ mới thịnh hành của thế giới ngoài kia, ví dụ như khắp phố quán internet mọc lên san sát, ví dụ như những ca khúc đang hot mà Ái Đệ lúc nào cũng ngâm nga.
Cô vì anh mà mở ra một cánh cửa mới. Trong khi anh hao tâm tổn trí ngồi suy nghĩ lại những gì mình đã bỏ lỡ suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, thì cô mở ra một cánh cửa sổ, để anh nhìn thấy thế giới bên ngoài rộng lớn tới mức nào, anh chỉ là một người nhỏ bé trong muôn vàn những người khác.
Có những lúc thời gian vào thăm kết thúc, Khương Thượng Nghiêu quay lại phòng giam, nhắm mắt hồi tưởng lại những lời của Khánh Đệ, những chuyện mà cô đã kể với anh, anh lại kỳ Iạ cảm thấy rằng mình đang được tắm trong ánh nắng của bình minh, thứ cảm giác tươi mát, ấm áp đấy, khiến người ta thấy yên bình, khiến anh không nỡ mở mắt ra, anh sợ mình sẽ thoát khỏi ảo ảnh đó.
Chẳng mấy chốc đã đến cuối tháng Năm, thời gian thực tập của Khánh Đệ cũng sắp hết. Khương Thượng Nghiêu mơ hồ cảm thấy đây có lẽ là lần gặp cuối cùng, trong lòng anh đột nhiên lại trào dâng một cảm giác tê dại và có chút hoảng hốt. Bên ngoài tấm kính Khánh Đệ vẫn hào hứng kể về chuyến du xuân lần trước của mình, khi cô kể đến đoạn bọn trẻ con chưa từng biết đến hai từ "du xuân" kia đã háo hức náo nhiệt như thế nào ngay chính trên mảnh đất quê hương mình, khuôn mặt cô tràn đầy vui vẻ và hạnh phúc.






Khương Thượng Nghiêu cũng từ bỏ ý định hỏi thăm tin tức của cô, im lặng nghe tiếp. Cho tới lúc sắp phải đi, anh cứ nghĩ cô sẽ nói điều gì đó, nhưng Khánh Đệ vẫn nói anh hãy giữ gìn sức khỏe như mọi lần rồi bình thản ra về.
Anh cảm thấy tức giận trước sự lưu luyến của mình. Sau khi trải qua tất cả những chuyện đó, anh hiểu rất rõ ràng rằng, để bản thân phụ thuộc vào người khác là một hành động vô cùng ngu ngốc, bao gồm cả tâm tư tình cảm. Nhưng khi đối mặt với thực tế lại cảm thấy bất lực. Khương Thượng Nghiêu chỉ có một cách duy nhất là hồi tưởng lại những gì Khánh Đệ đã nói, tưởng tượng tới hình ảnh của những lúc đó, mượn trí tưởng tượng đang ngập tràn vui vẻ để tẩy rửa cho linh hồn ngày một t