Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tác giả: Hồ Tiểu Muội

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.

ơng bỗng đỏ ửng.
Tiểu Hạ ngẩn người.
Không phải là cô không hiểu hàm ý trong câu nói của Uông Dương mà là trực giác mách bảo cô rằng mình đã hiểu sai! Uông Dương là vương tử trong trường, làm sao anh ta có thể để mắt tới một cô gái bình thường như cô chứ? Tiểu Hạ cúi gằm mặt, tim đập thình thịch, song vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh : “Để tớ cố hết sức thử xem! Phải phát huy hết khả năng thì may ra mới có thể đỗ!”
“Thành tích học tập của cậu rất tốt, chỉ không ổn định mà thôi! Nếu cậu cẩn thận thêm chút nữa thì nhất định sẽ đỗ mà!”
“Cảm ơn…”
Tiểu Hạ không biết phải nói thế nào, chỉ cảm thấy mặt nóng bừng bừng, còn Uông Dương trông rất ngượng ngùng, chẳng còn tài ăn nói như thường ngày nữa! Đương lúc cả hai đang im lặng suy nghĩ thì một nữ sinh bỗng dưng xuất hiện phá tan bầu không khí tĩnh lặng của cả hai.
“Uông Dương! Thì ra cậu ở đây à! Cô giáo kêu cậu ra tập hợp kìa!”
“Ừ! Tớ sẽ ra ngay!”
Uông Dương nhìn Tiểu Hạ một cái sau đó vội vàng chạy đi còn cô thì đứng đó hoang mang hồi hộp không dứt.
Chạng vạng tối, mọi người vừa cười vừa đùa tranh nhau ăn những món có vị rất quái gở, chỉ có Tiểu Hạ là ngồi im trầm mặc. Nếu như trước đây, Trần Duyệt nhất định sẽ tóm ngay tại trận bộ dạng thất thần của cô, nhưng hôm nay Trần Duyệt chỉ chăm chăm háo hức tập trung chuẩn bị cho tiết mục đốt lửa trại, cơ bản là không còn tâm trạng quấy rầy Tiểu Hạ ngồi trâm tư mặc tưởng nữa.
Bao quanh đống lửa trại cháy hừng hực, từng lớp một lần lượt thay phiên nhau ca múa, chốc chốc lại có mấy bạn nam sinh bước ra biểu diễn nhảy hiphop khiến ai nấy đều phấn kích hò reo nhiệt tình. Vì là hoạt động dã ngoại khó khăn lắm mới được tổ chức nên các thầy cô đành nhắm mắt làm lơ để mặc lũ học trò quỷ sứ của mình quậy phá tưng bừng. Có mấy học sinh liều lĩnh nhân lúc mọi người đều đang hưng phấn hò hét thì lén lút trốn đi chơi, dẫn nhau ra góc khuất ngồi “bàn nhân thế sự”……..Đương nhiên là các thầy cô không hề hay biết!
Tiểu Hạ hoàn toàn không có hứng thú với cảnh náo nhiệt trước mắt, chỉ ngồi suy nghĩ về từng câu đối thoại của cô và Uông Dương, cốt để thấu hiểu ý tứ sâu xa trong từng lời nói của anh ta. Cô quay đầu sang thì thấy Uông Dương và một nữ sinh, người trước người sau bỏ ra khỏi khu vực đốt lửa trại, cô bỗng cảm thấy người mình lạnh ngắt, hô hấp trở nên khó khăn cực độ. Tâm trạng vui mừng khi nãy và cảm giác thất vọng hiện giờ liền biến thành phép so sánh vô cùng trào phúng. Tiểu Hạ lặng người nhìn theo bóng Uông Dương, cô cảm thấy khóe mắt cay cay, tim đau như bị ai cứa đứt!
Uông Dương………
Thì ra, mọi chuyện đều là do cô tự biên tự diễn ra mà thôi!
“Trần Duyệt! Tớ ra ngoài đi dạo một lát!”
“A? Cậu đi đâu?”
“Ở đây ồn quá, tớ muốn ra chỗ nào đó yên tĩnh một lúc!”
“Tớ đi cùng cậu nhé!”
“Không cần đâu! Tớ đi một lát là về ngay ấy mà!”
Tiểu Hạ cười gượng với Trần Duyệt sau đó cũng len lén bỏ ra ngoài. Bên ngoài rất lạnh, nhưng trời đêm lại vô cùng rực rỡ với muôn ngàn vì tinh tú, Tiểu Hạ vừa bước đi vừa ngắm sao, cô không rõ bản thân đã đi trong bao lâu, cũng chẳng biết mục tiêu đâu nữa. Chỉ cần nghĩ tới Uông Dương là tim cô lại nhói đau!
Tình yêu thầm kín bao năm cuối cùng cũng có kết quả,cuối cùng cũng có lí do để từ bỏ!
Từ giờ, chắc cô không thể nhìn trộm Uông Dương, không thể viết tên anh ta lên từng trang nhật kí được nữa rồi!
Cảm giác này gọi là “thất tình” sao? Đau thật đó………Không, có yêu nhau đâu mà gọi là “thất tình”? Thì ra, đến cả tư cách “thất tình” cũng không có nữa……..
Tiểu Hạ thầm thương trộm nhớ Uông Dương suốt sáu năm, tuy không được đối phương đáp lại nhưng cảm giác có người để yêu thương và thỉnh thoảng được cùng người mình thích nói dăm ba câu tán gẫu thật sự vô cùng hạnh phúc!
Uông Dương không có bạn gái, Tiểu Hạ có thể “danh chính ngôn thuận” thầm ái mộ anh ta, nhưng một khi anh ta có bạn gái thì sao? Bây giờ, đến tư cách để thầm yêu anh ta cũng không còn rồi……..
Buồn quá……….
Tiểu Hạ cảm thấy mệt mỏi, bước không nổi nữa, cô liền tìm một tảng đá ven đường để ngồi nghỉ. Khóc thỏa thê một trận, qua một hồi lâu cô mới cảm thấy bình tĩnh được chút ít. Lúc này, cô mới để ý quang cảnh xung quanh, không biết bản thân đang ở đâu, muốn tìm đường quay về nhưng tìm mãi cũng không thấy con đường trong trí nhớ đâu cả, đâm ra hoang mang hoảng loạn!
Đây là nơi nào? Mọi người đang ở đâu? Tại sao lại không thấy một bóng người nào?
Tuy bầu trời rực rỡ ánh sao nhưng con đường cô đi lại không có lấy một ngọn đèn đường nào. Gió thổi lá cây xào xạc, không khí bỗng chốc như được bao trùm bởi những âm thanh quái dị! Tiểu Hạ cảm thấy cơ thể mình lạnh đến phát run, càng đi càng sợ, song vẫn hoàn toàn không tìm thấy đường quay về. Cô vừa lo vừa sợ, chẳng biết đã đi trong bao lâu, mãi đến khi kiệt sức cô liền ngồi bệt xuống đường, tâm trạng càng lúc càng hoảng loạn, cuối cùng kìm không nổi mà khóc thút thít.
Việc Uông Dương trở thành “danh hoa có chủ” cộng với bản thân bị lạc đường, hai bên đả kích khiến cô ngồi khóc ngon lành, nước mắt rất mau được gió se sẽ thổi khô