Tác giả: Hồ Tiểu Muội
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1387 lượt.
là người mạnh mẽ……nhưng tôi lại là kẻ rất vô dụng, chỉ biết chìm đắm trong quá khứ mà thôi……Có điều, chìm đắm trong mộng mị cũng có ngày phải tỉnh lại!”
“Cô tỉnh rồi à? Chúc mừng nhé!” Nhược Phi nhìn cô đều đều nói.
“Này! Cậu không cần phải dùng ánh mắt thương hại đó để nhìn tôi! Tôi không buồn đâu! Thật đó!”
Lời Tiểu Hạ nói là thật.
Tuy luôn mơ màng sống trong ảo mộng rồi lừa dối chính mình nhưng giác quan thứ 6 của người phụ nữ đã sớm nhắc nhở cô những hành vi kỳ lạ của Uông Dương, và trong thâm tâm cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lí để đương đầu. Đối với cô mà nói, Uông Dương không còn là vết thương lòng nữa, giờ anh ta chỉ là đối tượng kết hôn phù hợp “có cũng được mà không có cũng chẳng sao” của cô mà thôi. Cô cuối cùng cũng học được cách rũ bỏ!
Theo sau cảm giác hụt hẫng là tâm trạng khoan khoái dễ chịu tự đáy lòng. Tiểu Hạ cảm thấy bản thân cô đã có thể tự mình bước ra từ trong mộng rồi! Loại đàn ông đó không đáng để cô yêu, một chút cũng không đáng_______Cho dù có tiếc nuối quá khứ, tiếc nuối tình yêu thời thanh xuân nhưng “thứ” đã thoái hóa biến chất, cô sẽ tuyệt đối bỏ nó đi!
“Vậy thì không cần tôi cho mượn bờ vai đâu nhỉ?” Nhược Phi hỏi.
“Cậu nhiễm phim thần tượng quá rồi đó! Tôi ấu trĩ đến thế sao?” Tiểu Hạ một mực xem thường.
“Cô thật sự đã rũ bỏ được?”
“Đúng vậy!”
“Thực sự?” Nhược Phi tiếp tục truy vấn.
“Được rồi! Tôi thừa nhận là vẫn có chút không cam lòng………Không phải là vì còn yêu anh ta mà là vì bản thân tôi bị đùa giỡn những hai lần nên mới không cam lòng! Tôi những tưởng hai chúng tôi có thể trở về quãng thời gian trước đây, nhưng quá khứ vĩnh viễn không thể quay lại, tình yêu đã tan vỡ cũng vĩnh viễn không thể hàn gắn….Là do tôi quá ngây thơ mà thôi!”
“Phan Tiểu Hạ…..”
“Được rồi! Muốn cười thì cứ cười đi! Dẫu sao khi yêu tôi luôn là kẻ ngốc mà!”
“Cô thật sự là rất ngốc!” Nhược Phi gật đầu tán thành.
“Này! Cậu chẳng biết nể nương gì cả!”
“Nhưng tôi lại thích người con gái ngốc nghếch như em!”
Dứt lời, Nhược Phi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. Không giống với cảm giác mong manh yếu ớt thời trẻ con, vòng ôm của Nhược Phi thật sự vô cùng ấm áp vững chãi. Tiểu Hạ sững người, khó chịu vùng vẫy, Nhược Phi liền nói : “Đừng động đậy! Tôi đã hi sinh cả thân mình để an ủi em đó!”
“Vậy thì phải cảm ơn cậu rồi……..” Khóe miệng Tiểu Hạ giật giật.
“Ha ha……..”
Gió đêm lạnh lẽo thấu tâm can nhưng Tiểu Hạ đột nhiên lại muốn tận hưởng cảm giác tỉnh táo do gió đông đem lại. Cô biết rõ vòng ôm ấm áp này không thuộc về mình song cô vẫn không kìm được nỗi lưu luyến dựa dẫm ỷ lại trong lòng.
Cứ để bản thân phóng túng một lần…….chỉ một lần thôi.
Từ trên sân thượng đi xuống, Nhược Phi đưa Tiểu Hạ về.
Vì bật điều hòa nên nhiệt độ trong xe Nhược Phi vô cùng ấm áp, Tiểu Hạ cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm thư thái hẳn, tuy nhiên, toàn thân mệt mỏi nên cô không muốn nói chuyện. Cô đưa mắt ra bên ngoài, vô tình phát hiện có tinh thể trắng muốt đang bay lượn trong không trung, cô vội mở cửa kính, liền nhìn thấy từng bông hoa tuyết li ti đang nhẹ nhàng đáp xuống. Gió lạnh thấu xương ngay lập tức ùa vào nhưng cô lại cảm thấy vui sướng tới muốn bay! Cô vươn tay đón lấy những bông tuyết trắng muốt, sau đó quay sang hò reo phấn khích với Nhược Phi : “Thẩm Nhược Phi! Tuyết rơi rồi này! Năm nay tuyết rơi vào Nô-en này!!!!”
“Đúng vậy! Tuyết rơi rồi!” Nhược Phi mỉm cười nhìn ra bên ngoài.
“Thật là chuyện hi hữu…….Thẩm Nhược Phi! Tôi không muốn quay về nhà!”
“Hử?”
“Một đêm lãng mạn như vậy, quay về nhà ngủ mất hết cả thi vị! Chi bằng chúng ta…….”
“Gì?”
*****
Hai người rốt cuộc dẫn nhau đi tới đâu?????
Vừa vặn gặp đèn đỏ, Nhược Phi bỗng thắng gấp, xe đột ngột phanh cái kít, Tiểu Hạ suýt chút nữa thì bị văng ra ngoài! Thần sắc Nhược Phi vô cùng khó đoán, mặt ửng đỏ nhìn cô : “Em nói gì cơ?”
“Hả?”
“Vừa nãy em nói……”
“À! Tôi nói bây giờ không muốn về nhà, chúng ta dạo quanh đâu đó rồi hãy về!”
“Vậy à……”
Nhược Phi trầm mặc một lúc, dường như có vẻ rất thất vọng, chán nản. Cậu khẽ vén lọn tóc trước trán : “Đi đâu đây?”
“Đi………..”
Tiểu Hạ nhìn đám đông đang vây quanh nhà thờ ở đằng xa, chợt nảy ra ý định gì đó, cô vội vàng bảo Nhược Phi cho xe táp vào lề đường rồi cười tít mắt với cậu : “Thẩm Nhược Phi! Chúng ta tới nhà thờ chơi có được không?”
“Em có theo đạo đâu, đi tới đó làm gì?”
“Cảm nhận không khí đêm Nô-en! Không khí ở nhà thờ đêm Nô-en là thuần túy nhất, đặc trưng nhất đó!”
“Thật sự bị em đánh bại rồi ……Nếu như người ta không cho chúng ta vào thì làm sao?”
“Nếu là nữ thì cậu quyến rũ, nếu là nam thì để tôi!”
“Phan Tiểu Hạ!”
“Đùa chút mà! Mau dừng xe lại đi! Tôi muốn tới đó!”
Men rượu đã hoàn toàn phát huy tác dụng!
Tuy Tiểu Hạ cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo vô cùng nhưng nhất cử nhất động của cô thì lại như quá trớn hơn thường ngày, chỉ là bản thân cô không phát hiện ra mà thôi. Cô kiên trì muốn tới nhà thờ, lắc tay Nhược Phi nửa nũng nịu nửa van xin : “Thẩm Nhược Phi! Hôm nay tôi thất tình mà! Cậu có