Tác giả: Hồ Tiểu Muội
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341382
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1382 lượt.
nhưng kéo theo đó là sức lực càng lúc càng kiệt quệ!
Có lẽ sẽ chết ở đây mất………
Cho dù không bị chết cóng ở đây thì sáng mai cũng nhất định bị cô giáo mắng chết! Nhưng, nếu không phải nhìn thấy cảnh Uông Dương nắm tay cô gái đó đi thì có ra sao cũng được.
Đang lúc Tiểu Hạ nghĩ ngợi linh tinh, sức cùng lực kiệt, ý thức mơ hồ thì bỗng dưng có người tóm lấy tay cô. Cô giật mình, vội mở mắt ra thì nhìn thấy một gã đàn ông đang nắm chặt lấy tay cô! Tiểu Hạ hét toáng lên, vội vàng giằng tay ra, tiếng thét của cô làm kinh động lũ chim trên cành. Vì người đó đứng ngược sáng nên cô không thể nhìn rõ gương mặt y nhưng khi nghe thấy giọng nói thân quen thì cô mừng tới phát khóc.
“Phan Tiểu Hạ! Tìm thấy bà rồi!”
“Thẩm……Nhược…….Phi……..”
Tiểu Hạ đứng dậy, cuối cùng cũng nhìn thấy rõ gương mặt vừa có vẻ tức giận vừa có vẻ an ủi của Nhược Phi. Ánh trăng bàng bạc hòa lẫn nước mắt, cả người Nhược Phi vô cùng huyền ảo, song đôi mắt cậu lại sáng rực, giống như ánh sao trên trời cao vậy. Tiểu Hạ cũng không rõ tại sao lại “Òa” lên một tiếng, khóc nhè như một đứa trẻ : “Thẩm Nhược Phi! Tôi bị lạc đường……..”
“Đồ ngốc! Theo tôi về!”
“Nhưng tôi không đi được!”
“Vậy để tôi cõng bà!”
“Không cần đâu! Chỉ hơi chóng mặt chút thôi! Ngồi nghỉ một lát là hết ấy mà!”
Tiểu Hạ dứt lời, lấy tay day day thái dương huyệt, có vẻ rất mệt mỏi. Nhược Phi nhìn cô, đột nhiên thở dài hỏi: “Không ăn gì hả?”
“Đúng thế! Sao cậu biết?”
“Tôi cũng chẳng có đồ gì cả…. bà có ăn…kẹo không?”
“Có! Tôi ăn!”
Đừng nói là kẹo, bây giờ có đưa cà rốt thứ cô ghét nhất, cô cũng vô cùng vui vẻ đón lấy.
Tiểu Hạ cướp viên kẹo trong tay Nhược Phi như “hổ đói vớ được thịt”, cho vào miệng nhai rau ráu, vị ngọt của kẹo quả thực khiến cô dần dần cảm thấy dễ chịu hơn. Ăn hết vẫn còn cảm thấy dư vị ngòn ngọt đọng lại trong miệng, cô quay sang hỏi Nhược Phi : “Thẩm Nhược Phi! Sao cậu luôn mang kẹo theo vậy? Cậu thích ăn kẹo đến thế cơ à? Nhưng sao tôi chả bao giờ thấy cậu ăn vậy nhỉ?”
“Bớt nói nhảm đi. Xem ra là khỏe được chút rồi phải không? Về thôi!”
Trong bóng đêm, Tiểu Hạ tuy không thể nhìn thấy nét mặt của Nhược Phi nhưng vẫn luôn cảm thấy giọng nói của cậu mang theo vẻ giận dữ khó chịu. Chẳng biết lại tức cái gì nữa? Cô lè lưỡi, bước theo sau cậu. Nhìn bóng lưng Nhược Phi, Tiểu Hạ cảm thấy lòng yên tâm tới kỳ lạ.
*****
Phan Tiểu Hạ! Tìm thấy cô rồi!
Tuy trước đây toàn là do cô bảo vệ Nhược Phi, nhưng cảm giác an tâm khi gặp được người con trai đáng tin cậy trong khu cấm địa này, thật là khó có thể hình dung bằng lời.
Tiểu Hạ chẳng biết Nhược Phi làm sao có thể nhớ được đường, chỉ nhớ hai người đã đi rất lâu để có thể trở về khu vực đốt lửa trại. Về tới nơi, cô giáo mắng Tiểu Hạ té tát, vốn còn định phạt cô đến nơi đến chốn nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi, hoảng loạn của cô thì miễn cưỡng nương tay.
Sau khi mọi người giải tán, Tiểu Hạ liền uể oải đi về phòng trọ. Đột nhiên, Uông Dương cản đường cô, rồi tỏ tình! Tiểu Hạ còn nhớ lúc đó mặt mình đỏ như gấc, tim hồi hộp như muốn rớt ra ngoài, nhưng Uông Dương nói gì thì cô không còn nhớ rõ nữa. Giờ đây, trong trí nhớ sâu thẳm của cô chỉ khắc ghi hình bóng chàng trai đã mang ánh sáng giúp cô đi qua đêm đen chứ không còn là chàng trai đỏ mặt ngượng ngùng tỏ tình với mình nữa.
______________
“Phan Tiểu Hạ! Tìm thấy cô rồi!”
Sau lưng bỗng vang lên giọng nói thân quen.
Tiểu Hạ kinh ngạc quay đầu lại. Qua những lọn tóc dài tung bay trong gió, cô nhìn Nhược Phi đang đứng trước mặt mình, ký ức lại lần nữa ùa về! Ngày hôm đó trời đêm cũng sáng rực ánh sao như hôm nay và cũng chỉ có người ấy là tìm thấy cô. Chớp mắt đã mười năm trôi qua, cậu bé ấy đã trở thành chàng trai khôi ngô tuấn tú, còn cô thì đã mất đi chàng trai dịu dàng ngọt ngào trong dĩ vãng……….
“Thẩm Nhược Phi…..”
“Đồ ngốc!”
“Tại sao lần nào cũng vậy?”
“Gì cơ?”
“Lần nào cũng như thế này…..” Tiểu Hạ đứng trước lan can, nhìn ánh đèn rực rỡ phía xa xa, nước mắt bất giác lăn dài: “Chuyến dã ngoại mùa đông năm đó, cả lúc tại đài phun nước nữa……….Tại sao cậu luôn có thể tìm thấy tôi? Hơn nữa luôn là những lúc tôi thảm bại nhất? Tại sao lại có thể tìm thấy tôi?”
“Vì tôi không muốn để cô khóc một mình! Đồ ngốc!”
“Đúng vậy! Đồ ngốc…..Tôi là một con ngốc chỉ biết chìm đắm trong quá khứ mà thôi…….Thẩm Nhược Phi! Cậu còn nhớ bộ phim mà chúng ta đã xem không?”
“Bộ phim nào?” Nhược Phi nghi cảm hỏi.
Đối diện với nghi hoặc của cậu, Tiểu Hạ không hề đoái hoài, cô chỉ tự nói: “Người mẹ trong bộ phim đó luôn kiên trì tìm kiếm con trai, luôn kiên trì đi tìm chân tướng, nhưng biết được sự thật phũ phàng và sống trong niềm hi vọng, rốt cuộc thì cái nào tốt hơn? Thẩm Nhược Phi! Nếu là cậu, cậu sẽ chọn lựa thế nào?”
Tiểu Hạ quay đầu lại nhìn Nhược Phi, ánh mắt mong chờ câu trả lời của cậu. Nhược Phi khẽ thở dài, cởi áo vest khoác lên người cô sau đó nói từng chữ một : “Tôi sẽ chọn cách : không để cho tất cả mọi việc xảy ra, vì tôi có tự tin làm được điều đó!”
“Vậy sao…….Cậu thật