Tác giả: Hồ Tiểu Muội
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341369
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1369 lượt.
ian, dần dần khiến Tiểu Hạ cảm thấy yên lòng. Chẳng biết có phải áo giác không nữa, cô cảm thấy có ai đó khẽ sờ lên trán mình sau đó nhẹ nhàng dỗ cô uống thứ gì đó, rồi lại dịu dàng lau hai hàng lệ lăn dài trên khóe mắt cô. Cô phát hiện vòng ôm của người ấy rất ấm áp, bất giác vùi sâu vào lòng người ta, lúc này, cô mới thấy thoải mái dễ chịu hơn!
Mùa đông tuy lạnh, nhưng nếu có ai đó bên cạnh mình, nhất định sẽ xua tan đêm đông giá buốt ………..
Cuối cùng cũng không phải cô đơn một mình nữa, cảm giác này thật tuyệt!
Sáng hôm sau, Tiểu Hạ tỉnh dậy liền nhớ tới cơn ác mộng đêm qua, cô bèn rờ lên trán, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Cô nhớ mang máng là mình đã khóc trong mơ, còn nhớ lại rất nhiều chuyện không nên nhớ nữa, nhưng khi cô bước chân tới bờ vực thẳm thì một đôi tay bỗng ôm chặt lấy cô, vô cùng ấm áp, vô cùng dịu dàng. Hồi ức về Uông Dương vô cùng xa xôi, còn vòng ôm ấy lại vô cùng chân thực…………..
Mãi đến khi nắm được hạnh phúc trong tay mới thông suốt mọi chuyện sao? Phan Tiểu Hạ!
“Tỉnh rồi à?”
Khi Tiểu Hạ đang ngồi trên sôfa thừ người suy nghĩ thì Nhược Phi bước ra khỏi phòng. Sắc mặt cậu cực khó coi, hai mắt thâm quầng, giống như cả đêm không ngủ vậy! Tiểu Hạ vừa trông thấy cậu liền nhớ lại tối qua do chập mạch dây thần kinh nào đó nên đã đồng ý làm bạn gái cậu, nghĩ đến đây cô bất giác đờ người. Việc cô cảm kích và động lòng tối qua chỉ là nhất thời mà thôi, giờ tỉnh táo lại, cô không thể không trực tiếp đối diện với sự thật!
Trời ơi! Cô lại có thể chủ động ngỏ lời với Nhược Phi!!!!!!
Nhược Phi là một thanh niên rất ưu tú, song cậu lại kém cô những ba tuổi, cô hoàn toàn không muốn chơi trò “tình chị – em”, càng không muốn làm mẹ già chăm sóc cậu! Gia đình của cậu ta tuy khá giả nhưng đến từng này tuổi rồi mà vẫn chưa có công việc ổn định, sau này kết hôn, chẳng lẽ cô phải một tay nuôi cả giả đình sao? Đến lúc cô già khú đế, da dẻ nhăn nheo, nhan sắc tàn phai trầm trọng thì cậu vẫn còn vô cùng trai tráng, nếu sau khi ly hôn, phân chia tài sản, muốn tìm người bằng lòng tái hôn với mình cũng khó! Đến lúc ấy, mẹ cô và dì Vương Tuệ có quay ra trở mặt thành thù không???
Lui lại mười nghìn bước, nội chuyện tái hôn không thôi, phạm vi lựa chọn cũng vô cùng nhỏ, chắc chỉ chọn được người đã ly hôn như cô hoặc là những ông già góa vợ. Ngộ nhỡ vợ trước của đối phương tới làm ầm lên, vậy cô có phải là kẻ thứ ba chen ngang vào không? Ngộ nhỡ con của đối phương và con của mình bất hòa, vậy thì cô phải làm sao?
Tiểu Hạ càng nghĩ càng sợ, nhác thấy Nhược Phi đang đi tới chỗ mình, giống như tương lai thảm hại đang đến gần, cô bất giác rùng mình. Đến cô cũng phải bó tay với trí tưởng tượng phong phú của mình, nhưng trên đời này mấy ai biết được chữ “ngờ”?
“Em cũng thật là………May là hạ sốt rồi!” Nhược Phi đi đến gần bên Tiểu Hạ, lấy tay sờ lên trán cô sau đó mỉm cười.
Tay của Nhược Phi vừa to vừa ấm áp, lòng bàn tay tuy thô ráp nhưng lại khiến người khác cảm thấy an tâm kỳ lạ. Da dẻ trắng nõn, mắt to đen láy cùng khóe mắt cong cong kết hợp thành đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp.
Cảm giác tiếp xúc thân mật hiện tại khiến Tiểu Hạ đột nhiên thẹn thùng, hai má cũng đỏ ửng. Nỗi phiền muộn ban nãy đã biến mất tăm, thay vào đó là hô hấp gấp gáp và trái tim bấn loạn nhịp đập. Cô chỉ hi vọng bàn tay ấm áp của Nhược Phi mãi mãi đặt trên trán mình, cũng khát khao được nếm vị ngọt ngào trên bờ môi cậu! Nhược Phi đương nhiên không biết được “tà niệm” trong lòng Tiểu Hạ, cậu thu tay về, mỉm cười nói : “Trông em rất có sức sống, quả nhiên là động vật hoang dã!”
“Cậu là động vật hoang dã thì có! Ý? Tôi bị sốt sao? Tôi nhớ tối qua mình hình như có…….”
“Đừng nhắc tới những chuyện này nữa! Tối qua em nói gì, em còn nhớ không?”
“Tôi đã nói gì?” Tiểu Hạ quyết định giả ngốc.
“Phan Tiểu Hạ!” Mặt Nhược Phi liền biến sắc.
“Tôi thật sự không nhớ được mà! Cậu cũng biết tôi có chút men vào là sẽ nói năng linh tinh, sao có thể cho là thật cơ chứ?” Tiểu Hạ tỏ vẻ vô tội nói.
Nhược Phi chẳng nói câu nào.
Cậu đứng bên cửa sổ, mặt tái mét, môi mím chặt, cực giống với chú cún con bị thương. Tiểu Hạ thấy vậy thì chùng lòng. Cô bắt đầu hối hận vì trò đùa quá trớn của mình, khẽ hắng giọng nói : “Tình cảnh đêm qua khá là đặc biệt, việc cậu ở nhà tôi thực sự rất bất tiện, cậu nên quay về nhà mình thì hơn. Lát nữa cùng tôi đi chợ thay đôi guốc, sau đó sắm ít quà Tết cho gia đình!”
“Quà Tết!” Nhược Phi thoáng sững người.
“Nhóc con! Còn 1 tháng nữa là Tết rồi, cậu không định mua sắm gì cho gia đình sao? Đúng là bất hiếu!”
“Phan Tiểu Hạ! Em đừng có đánh trống lảng! Rốt cuộc thì em có chịu trách nhiệm với anh không?”
“Thẩm Nhược Phi! Từ trước tới nay toàn là con trai chịu trách nhiệm với con gái thôi! Mà tôi phải chịu trách nhiệm gì với cậu chứ?”
“Phan Tiểu Hạ!” Nhược Phi cáu lên.
“Được rồi! Đừng giận nữa! Nhìn cậu kìa, giận đỏ cả mặt! Đi thôi! Cùng tôi đi sắm sửa!”
“Em……..thật sự nuốt lời sao?”
Giọng Nhược Phi run run, cậu căng thẳng nhìn Tiểu Hạ, còn Tiểu Hạ cuối cùng cũng không nhịn