Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy

Tác giả: Hồ Tiểu Muội

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1376 lượt.

êm bình an”, giọng hát ngân nga vang vọng như thanh âm của tự nhiên. Tiểu Hạ lặng lẽ lắng nghe, nhìn những bông tuyết bên ngoài, mỉm cười nói: “Tuyết rơi rồi………Cho dù thế nào đi chăng nữa thì năm mới cũng sắp đến đó!” ( happy niu zia>>**)
“Đúng vậy……Hi vọng sẽ có một sự khởi đầu mới…….” Nhược Phi cũng nói theo.
“Không còn sớm nữa, chúng ta về thôi!”
“Ừ!”
Bước ra khỏi giáo đường, Tiểu Hạ đứng trước cây thông Nô-en được trang trí toàn đèn nhấp nháy, nhìn dòng người qua lại, quay sang nói với Nhược Phi : “Xin lỗi vì đêm nay đã chiếm nhiều thời gian của cậu!”
“Phan Tiểu Hạ! Em đang nói vớ vẩn gì vậy?” Nhược Phi chau mày hỏi.
“Xin lỗi! Vì tôi đã quá ích kỉ! Đêm nay là Nô-en, đáng ra cậu phải cùng người yêu hưởng thụ không khí lãng mạn, nhưng lại phải ở đây với tôi………tôi thật sự rất xin lỗi, thật sự……”
“Phan Tiểu Hạ!” Nhược Phi đột nhiên nắm lấy vai cô.
“Hả?” Tiểu Hạ sững sờ nhìn cậu.
“Làm sao giờ? Vẫn không thể kiềm nén được……….Trước năm mới em có muốn thay đổi gì không?”
“Thay đổi cái gì?”
“Làm bạn gái của anh!” (vandkh:…….sak sak…có phải ngỏ lời ko đây?)
Dưới ánh đèn mờ ảo, Tiểu Hạ không thể nhìn rõ được biểu cảm trên khuôn mặt Nhược Phi, nhưng cô vẫn kinh ngạc cứ như thể nghe thấy người Hàn Quốc thừa nhận mọi điều tốt đẹp trên thế gian đều thuộc về bọn họ vậy! Miệng khô lưỡi cứng, cô không thể thốt lên được lời nào. Cô cứ ngây ra đứng nhìn còn Nhược Phi lại nói tiếp : “Không! Em không cần phải cự tuyệt,cũng không cần phải trả lời anh ngay bây giờ! Phan Tiểu Hạ! Em yêu Uông Dương mười lăm năm, anh yêu em suốt hai mươi năm, anh không cảm thấy mình thua kém gì hắn! Em đừng nói với anh rằng tình cảm của anh chỉ là thứ cảm giác lưu luyến của trẻ con, anh đã là một chàng trai trưởng thành rồi, anh biết mình đang làm gì và hiểu rõ tình cảm của mình! Phan Tiểu Hạ! Anh sẽ để em suy nghĩ thật kĩ……..đừng cự tuyệt anh có được không?”
Giọng Nhược Phi run run, giống như là cậu đã hạ quyết tâm cực lớn mới nói ra được. Tiểu Hạ thần người nhìn cậu sau đó hỏi : “Cậu đang thương hại tôi sao? Nhìn thấy tôi hôm nay bị đá nên cố ý tỏ tình với tôi? Không phải cậu đã có bạn gái rồi hay sao?”
“Phan Tiểu Hạ! Em đừng ngốc như vậy có được không? Chu Cầm không phải bạn gái anh! Mãi mãi không thể! Anh chỉ yêu mình em mà thôi!”
“Tôi……tôi……tôi muốn đi hóng gió một chút!”
Nhược Phi bỗng nhiên nghiêm túc tỏ tình khiến cô muốn tháo chạy. Cô cuống cuồng bước đi, không ngờ là bị trượt chân ngã oạch xuống đường. Cô chật vật cố gắng gượng dậy, tay bị sớt một mảng, đau tới muốn khóc. Nhược Phi vội chạy lại nhưng chỉ kịp đỡ cô dậy mà thôi. Tiểu Hạ cảm thấy mắt cá chân đau nhói liền cúi xuống nhìn chiếc guốc của mình, bỗng đờ cả người : “Bực thật! Dép guốc kiểu gì mà ngã cái đã gãy mất đế rồi! Đôi guốc này tôi mua mất hơn hai nghìn đó, phải đi tìm lão chủ quán tính sổ mới được!”
“Đừng nhộn nữa!” Nhược Phi bất lực than.
“Nhưng tôi về nhà kiểu gì đây? Đi chân trần về à?”
“Để anh cõng em!”….(**tung hoa**)
*****
Nhược Phi nói xong liền chỉ vào lưng mình sau đó khom người xuống. Tiểu Hạ cả kinh, mặt đỏ bừng : “Không cần đâu!”
“Vậy thì cứ chân trần đi đất nghen! Có điều, trời hôm nay rất lạnh đó!”
Gió cũng rất phối hợp với Nhược Phi, thổi vèo một cơn khiến Tiểu Hạ rét run cầm cập. Cô vốn là người sợ lạnh, chân trần trên đất quả thực rất cóng, liếc nhìn tấm lưng rộng rãi vững chãi của cậu, cô vẫn bướng bỉnh nói : “Được! Cậu cõng tôi! Nhưng bãi đỗ xe cách đây không gần đâu đó, lúc ấy cậu đừng có trách tôi không nhắc trước!”
“No problem!”
Tiểu Hạ khẽ vươn tay ôm lấy cổ Nhược Phi, Nhược Phi đỡ lấy chân cô rồi ngồi dậy. Cử chỉ tiếp xúc thân mật kiểu này khiến mặt Tiểu Hạ bất giác đỏ bừng, tim cũng đập loạn xạ. Vì thấy đầu mình càng lúc càng váng vất nên cô ngả cả người vào lưng cậu, mắt ngước lên nhìn những ngôi sao lấp lánh trên trời cao.
Chẳng rõ có phải là do ảo giác không nữa, Tiểu Hạ đột nhiên cảm thấy lưng của Nhược Phi rất rộng rãi vững chắc, cậu đã trở thành chàng trai đáng tin cậy để con gái có thể dựa dẫm rồi…….
“Thẩm Nhược Phi! Cậu thật sự thích tôi sao?” Tiểu Hạ hỏi.
“Còn phải hỏi sao?”
“Tại sao?”
“Việc này cũng cần có lý do à?”
“Kiểu gì mà chẳng có lí do! Ví dụ như : tôi xinh đẹp, tôi dịu dàng chu đáo, hoặc là tôi luôn chăm lo săn sóc cho cậu!”(vandkh:’sak.chị Hạ tự sướng ác’.*chị Hạ*:..’thì chị đúng mà cưng’…liếc liếc
Fei: chạy trối chết…)
“EM… chăm sóc anh? Em thử nghĩ xem ai chăm lo cho ai nhiều hơn?”
“Ah?”
“Phan Tiểu Hạ! Tuy trông em cũng không đến nỗi nào, nhưng dung mạo chỉ trên trung bình một ít mà thôi; ra ngoài thì dịu dàng ân cần tử tế, về nhà là bạo lực ngược đãi hành hạ anh không thương tiếc; đã thế lại không biết tự lo cho bản thân, rất hay đãng trí quên cả đường đi nước bước; hậu đậu đến cơm cũng nấu không xong, để em sống một mình chắc chắn là chết đói; chưa hết, đầu óc vô cùng đơn giản, lại dễ tin người, đúng kiểu ‘hổ nhà gà đường’……….
“Này! Cậu nói xong chưa vậy? Tôi tức rồi đó!”
“Nhưng, anh cũng không hiểu vì sao mình lại


Insane