Tác giả: Hồ Tiểu Muội
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341374
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1374 lượt.
nhưng chỉ là mở đầu…hắc hắc…chạy đây…he he)
Để Tiểu Hạ chú ý tới mình, Nhược Phi cố gắng học tập, chăm chỉ chơi bóng, vì cậu muốn mình cao nhanh hơn, cao vượt hẳn cô. Nhưng, con trai thường dậy thì muộn hơn con gái, hơn nữa cậu lại kém cô những ba tuổi. Dẫu cho cậu có ngày ngày nỗ lực chơi bóng rổ thì vẫn chỉ cao tới cằm cô, cảm giác phải ngước lên nhìn thật sự khiến cậu khó chịu vô cùng. Càng quá đáng hơn là Tiểu Hạ hình như đã phát hiện ra cậu có ý muốn lớn nhanh, nên cười tít mắt gạt cậu : “Thẩm Nhược Phi! Muốn lớn nhanh chỉ chơi bóng rổ thôi thì cũng vô ích, tôi có cách này, cậu có muốn thử không?”
“Vớ vẩn! Ai nói tôi chơi bóng rổ vì muốn lớn nhanh hả?”
“Không thích nghe thì thôi”
Nhược Phi cảm thấy Tiểu Hạ đối với mình giống như cánh tay mỏi rã rời tới không thể nhấc lên nổi, tuy đau nhưng lại cam tâm tình nguyện.
“Phan Tiểu Hạ……..”
Nhược Phi nhìn Tiểu Hạ đang nhắm mắt ngồi cạnh bên, nhớ tới quãng thời gian giày vò đau đớn vì thầm yêu cô, bất giác cười khổ. Bao năm trôi qua, cuối cùng cậu cũng cao lớn như ước nguyện, dần dần cao ngang tầm cô, sau đó là vượt hơn hẳn, nhưng trong lòng cô, cậu vẫn chỉ là một cậu bé mà thôi.
Cô không tin là cậu đã thầm yêu mình trong từng ấy năm và cũng không biết có rất nhiều đêm cậu chỉ ngồi bên cửa sổ lặng lẽ ngắm cô, mãi đến khi căn phòng đối diện tắt đèn mới chịu đi ngủ. Bây giờ cậu có thể quang minh chính đại ngồi bên cạnh cô, bình đẳng nói chuyện với cô, cùng cô chơi đùa, thật sự đã đạt được tâm nguyện bấy lâu nay của cậu.
Nhưng tại sao vẫn không cảm thấy thỏa mãn?
Cảm giác mê đắm si dại trong lòng chắc là cả đời cũng không thể rũ bỏ được……..
Sau khi biết cô có bạn trai, cậu quay về phòng, đấm thật mạnh vào gương khiến tay chảy máu đầm đìa. Lúc đó, dường như chỉ có cảm giác đau đớn của xác thịt mới có thể hoán đổi được cảm giác đau đớn trong tim. Cách duy nhất cậu có thể làm là chôn chặt tình yêu thầm kín của mình trong lòng, không dám đả động tới nó.
Sang Mỹ năm năm, cậu cố gắng kiềm chế, cố ý không liên lạc gì với cô, cốt chỉ để cô lo lắng quan tâm tới mình, có thể coi trọng mình mà thôi. Cậu cũng rõ cách xử sự của mình vô cùng ấu trĩ, vô vị, nhưng cậu đã không còn biện pháp nào khác nữa rồi.
Cuộc sống bên Mỹ rất đa dạng, mỗi ngày đều có đủ kiểu party, cậu cũng trở thành Party King trong trường đại học. Cậu muốn dùng thứ gì đó để chứng minh bản thân mình, muốn mượn cuộc sống bận rộn náo nhiệt để đối kháng lại nỗi nhớ khắc cốt ghi tâm trong lòng.
Nhưng, cho dù ban ngày có ồn ã, tiệc tùng có náo nhiệt tới đâu thì vẫn không thể kiềm chế nổi nỗi nhớ nhung da diết về người con gái có nụ cười rạng rỡ như đóa hoa!
Chịu đựng giày vò trong suốt một năm, cuối cùng cậu không thể nhịn nổi liền gọi điện thoại quốc tế liên lạc với cô. Lúc chờ đợi đường dây kết nối, tim cậu hồi hộp chừng như muốn rớt ra ngoài. Khi điện thoại được kết nối, cậu chỉ cảm thấy hô hấp của mình bỗng dưng ngưng trệ. Đầu bên kia điện thoại, Tiểu Hạ hoàn toàn không vì chuyện cậu “mất tích” mà nổi giận, trái lại, cô rất phấn khích hỏi han về cuộc sống bên Mỹ của cậu, còn tò mò hỏi cậu đã có bạn gái chưa! Nghe giọng nói thân thuộc và vui vẻ của cô, cậu có cảm giác buồn bực tới phát điên, nhưng khóe miệng lại bất giác cong cong mỉm cười.
Phan Tiểu Hạ……….Cô mãi mãi là Phan Tiểu Hạ mà cậu yêu nhất!
Về nước, cậu sắm vai vô lại ăn nhờ ở đậu tại nhà cô, cốt chỉ để tiếp cận cô từ từ, dần dần. Nhược Phi muốn Tiểu Hạ cảm nhận được thành tâm của mình, song lại vô cùng sợ hãi bị cô cự tuyệt, không biết có bao nhiêu đêm cậu thao thức trăn trở không thể nhắm mắt ngủ được.
Ở Quế Lâm, khoảnh khắc cùng cô ngắm mặt trời lặn, cậu cảm thấy lòng mãn nguyện chưa từng có. Một người luôn không tin vào số mệnh và thần thánh như cậu bỗng nhiên thành tâm cầu khấn, cố chấp không cho Tiểu Hạ biết được tâm nguyện của mình, và cũng đồng thời thầm gieo hạt giống hi vọng trong lòng.
Phan Tiểu Hạ, thực ra anh luôn muốn được cùng em mãi mãi bên nhau………
Những tưởng rằng Tiểu Hạ sẽ dần dần tiếp nhận mình trong vô thức, không ngờ rằng vì một phút kích động, cậu đã hủy hoại tất thảy mọi cố gắng! Khoảng khắc nhìn thấy cô và gã Uông Dương đó bên nhau, cậu mới thấu hiểu được thế nào là đau tới muốn chết đi! Tim của cậu như bị một tảng đá lớn đè nặng, đau đớn tới không thể thở nổi, trái tim như bị vỡ thành trăm mảnh.
Phan Tiểu Hạ……..Em vẫn chọn gã đàn ông đã tổn thương em sao?
Vì căm phẫn nên cậu giáng cho Uông Dương một đấm, nhưng Tiểu Hạ lại vội vàng ôm lấy Uông Dương, dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn cậu. Giây phút nhìn thấy nước mắt của Tiểu Hạ, cậu bỗng vô cùng sợ hãi!
Phan Tiểu Hạ! Thẩm Nhược Phi không bao giờ muốn Phan Tiểu Hạ hận mình!
Cậu vội rời khỏi nhà cô, thực ra, muốn tìm một chỗ để ở tạm không phải là chuyện khó với cậu, vì nơi để cho cậu dung thân có rất nhiều, rất nhiều, song, không có nơi nào có thể gọi là “nhà”………
Tiếng chuông đồng hồ trong giáo đường đột nhiên vang lên, cắt đứt mạch suy nghĩ của Nhược Phi. Các tín đồ tay cầm nến đứng xếp thành hàng hát thánh ca “Đ