Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.

rôi, cầm khung ảnh trong tay chuẩn bị ném, tôi chỉ ngón tay, nghiêm giọng nói: “Em thử ném xem?!”
Nó bị tôi gào lên, tay cứng lại trong không trung, nước mắt bắt đầu trào ra. Thấy bộ dạng của nó, tôi lại có phần không nén được: “Trâu Nguyệt, sao em vẫn nghĩ không thông hả? Lâm Khải Chính, anh ta là người thế nào, nếu em thích anh ta thì đứng xa mà thích, không thì thôi đi, việc gì phải tự mình dày vò mình, mơ những giấc mơ không thể chứ?”
“Vì sao chị quen anh ấy?” Nó vẫn kiên trì với câu hỏi này.
“Nói thật, chính là vì em, chị từng đi gặp anh ta, nên mới quen anh ta.”
“Chị và anh ấy nói những gì? Chị khiến anh ấy thuyên chuyển em hả?”
“Không, hơn cả thuyên chuyển, chị hy vọng anh ta sa thải em!”
“Vì sao chị làm vậy?”
“Vậy chị nên làm thế nào, xin anh ta cưới em? Xin anh ta yêu em?” Tôi bất giác cao giọng. “Em biết Lâm Khải Chính nói với chị thế nào không, anh ta nói anh ta chưa bao giờ cho em bất cứ sự đáp lại hay cổ vũ, ý rằng em hoàn toàn tự mơ tưởng!”
Xem ra, lời của tôi khiến Trâu Nguyệt rất đau khổ, có thể nghe thấy tiếng thở gấp của nó, tôi cũng không muốn làm nó bị tổn thương như vậy nhưng cũng có lẽ “bệnh khó chữa phải dùng thuốc mạnh.”
Nó quay người về phòng, được hai bước, đột nhiên quay đầu chất vấn tôi: “Chị và anh ấy không quen, vậy sao anh ấy nắm tay chị, cầm túi cho chị, còn cười như vậy … như vậy với chị?”
Tôi sững người, bị nó thấy rồi ư? Nhưng tôi lập tức lấy lại tinh thần, lớn tiếng phản bác: “Chị sợ cao, chị không dám đi, anh ta cầm tay chị thì làm sao? Chị giúp anh ta việc lớn như vậy, anh ta cầm túi giúp chị một lát thì làm sao? Thần kinh em quả thực quá mẫn cảm rồi!” Tôi có chút lơ là vấn đề buồn cười này.
Khí thế của tôi át cả nó, tuy có phần không phục nhưng nó vẫn quay người về phòng.
Toàn thân tôi hết sạch sức lực, nằm lên giường, không đầy một lúc sau nặng nề ngủ mất.






Cô nói với mình rằng anh chỉ ý loạn tình mê trong chốc lát. May mà lý trí đã giúp cô trốn chạy trước khi bản thân lao vào.
Chỉ là…. Chỉ là bản thân vì sao có thể dễ dàng mất phương hướng trước nụ cười của anh.

Hôm sau là chủ nhật, sáng sớm tôi đã bắt xe đi học.
Buổi chiều có tiết luật kiểm toán, quá nhiều các con số, tôi hoàn toàn chẳng hiểu gì, bèn giành máy tính của bạn học chơi điện tử.
Đột nhiên, di động để trên bàn phát ra tiếng chuông du dương, lập tức khiến mấy bạn cùng lớp tỉnh ngủ, thu hút ánh mắt thù hận của giáo viên. Xong rồi, tôi quên không để sang chế độ rung. Tôi vội vàng tắt điện thoại, để chuông ngừng reo, nhìn cuộc gọi lỡ, lại là Lâm Khải Chính. Tôi đang chuẩn bị gửi tin nhắn cho anh thì anh gọi đến. Tôi đành nhận điện, cúi đầu xuống dưới bàn, nói nhỏ hết sức:
Tôi ngồi thẳng lưng, bò lên bàn học nghĩ đi nghĩ lại, lại nghĩ tới ánh mắt oán hận của Tiểu Nguyệt hôm qua, tôi quyết định tốt nhất không gặp anh, tới gần cũng chẳng có gì tốt. Tôi gửi tin nhắn cho anh: “Lâm tổng, thực sự rất ngại, tối nay tôi hẹn mấy người bạn và thầy giáo rồi, liên quan tới việc tôi có tốt nghiệp được không, tôi nhất định phải tham gia. Hôm khác có cơ hội thì gặp sau nhé.”
Sau khi tin nhắn gửi đi, không có hồi đáp, lại gửi một lần nữa, vẫn không có hồi đáp. Tôi nghĩ anh chắc tức giận rồi, phó tổng hẹn gặp mặt, còn có thể vấp phải trắc trở, quả thật khiến người ta nổi giận.
Sau khi tan lớp, tôi và bạn học lục tục ra khỏi toà nhà lớp học, tôi và mấy người bạn hẹn cùng đi ăn đứng gần nhau, mọi người vừa đi vừa thảo luận nên ăn chỗ nào, còn chưa rẽ ra cổng trường thì nghe thấy tiếng bạn học trước mặt kêu lên:
“Đây là xe của ai, thật khủng, khu dành cho giáo viên cũng có thể vào!”
“BMW! 66666!”
“Xe của hiệu trưởng à?”
Trời ạ! BMW? 66666? Đây chẳng phải của họ Lâm ư?
Tôi vội vàng vòng ra ngoài, quả thật là xe của Lâm Khải Chính đậu ở cửa chính toà nhà dạy học, lờ mờ thấy anh ngồi trong xe.
Tôi vội vàng bước tới, kính xe cạnh chỗ lái hạ xuống, anh đeo kính đen, nhìn vẻ mặt không chút biểu cảm. Tôi cảm thấy có lỗi: “Lâm tổng, sao anh lại qua đây?’
“Ừ.” Anh đơn giản chỉ đáp có một tiếng.
“Nhưng tôi hẹn mấy người khác rồi, thực sự ngại quá.”
Anh không nói gì, tuy cách một lớp kính đen nhưng tôi vẫn cảm thấy sự bất mãn của anh. Cầm cự như vậy mấy giây, tôi đầu hàng rồi, rốt cuộc anh đã tới đây.
Tôi đành quay người đi, nhận lỗi với mấy người bạn. Các bạn học đều dùng ánh mắt mờ ám nhìn tôi, một bạn nam còn đùa: “Trâu Vũ, cô thật là trọng sắc khinh bạn.” Một bạn nữ khác lập tức nói: “Nếu có người đàn ông nào lái xe BMW đến đón, tôi cũng không đi ăn cùng các bạn.”
Tôi cười lúng túng, trở về bên cạnh xe, mở cửa ngồi vào trong. Lâm Khải Chính khởi động máy, chạy về phía cổng trường. Chỉ nghe thấy các bạn học huýt sáo bên cạnh xe.
“Chúng ta đi đâu?” Tôi hỏi.
“Tôi còn nợ cô một bữa, tối nay rảnh.” Anh đơn giản nói ngắn gọn.
Tôi nhìn đằng sau xe, kỳ lạ hỏi: “Hai xe kia đâu?”
“Tôi cho họ nghỉ.”
Xe tới cổng trường, đột nhiên có vài người đứng ra chặn xe lại. Một ng


Old school Easter eggs.