Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.

đàn ông lùi ra. Lúc này, cô gái cũng mang nước lạnh và trà tới trước mặt chúng tôi.
Căn phòng đột nhiên trở nên tĩnh lặng, tôi nhấm ngụm trà, anh cũng uống nước. Tôi nhìn trộm anh, hôm nay mặc áo T shirt màu trắng và quần vải màu xanh thẫm, giống như lãnh đạo công ty khôi ngô bình thường khác, chỉ là có chút bình tĩnh hơn.
Hôm nay anh hẹn tôi ra ngoài làm gì nhỉ? Thực sự muốn mời tôi ăn bữa cơm ư? Vì sao anh phải mời tôi ăn chứ? Chẳng phải đã lâu không liên lạc rồi mà? Tôi nghĩ mấy vấn đề đó trong lòng.
Hơn nữa, hai người khác giới nửa quen nửa không cùng nhau ăn cơm là việc rất khéo léo, không thể lạnh nhạt lại không thể nồng nhiệt quá, giữa hai người phải có người tạo ra chủ đề, điều tiết không khí. Xem bộ dạng anh, chắc trước này đều là người khác tới tìm anh báo cáo công việc, không có kinh nghiệm này, nên tôi đành gánh vác trọng trách. “Người đàn ông vừa nãy có phải cũng nợ tiền anh không?” Tôi cố ý trêu chọc.
Không ngờ anh ta trả lời: “Đúng vậy.”
“Thật á? Tôi đoán đúng à?” Tôi rất kinh ngạc, kỳ thực tôi chỉ buột miệng nói.
“Ông ta từng là đầu bếp trưởng một khách sạn lớn, hai năm trước vì đánh bạc thua tất cả tài sản, cũng bị khách sạn sa thải. Tôi cho ông ta mượn tiền mở nhà hàng này.”
“Vậy anh là cổ đông ở đây rồi?”
“Không phải, tôi chỉ yêu cầu khi tôi muốn tới ăn, phòng này là của tôi.”
Có tiền thật phóng khoáng! Tôi thầm than.
Anh dường như phát hiện ra ý nghĩ của tôi bèn nói: “Có phải cô cảm thấy mối qua lại giữa tôi và người khác đều có mùi tiền?”
“Đúng vậy, tốt biết bao! Xã hội tiền tệ mà!”
Anh lại cười không trả lời.
Món ăn rất nhanh được đưa lên, bốn món ăn một canh, mỗi một món đều tinh tế cầu kỳ, đặc biệt là bát cơm và đồ sứ đựng thức ăn, óng ánh long lanh vô cùng.
Anh lấy ly vang đỏ, rất trịnh trọng chạm ly với tôi: “Đầu tiên, cho phép tôi thể hiện sự cảm ơn, hôm qua cô đã rất dũng cảm đáng khen, hơn nữa còn giúp công ty chúng tôi một việc lớn.”
Tôi cũng vội vàng nâng ly và chạm nhẹ với anh, hai người ai nấy uống một ngụm nhỏ. Tôi đặt ly rượu xuống: “Thực ra hoàn toàn không liên quan tới việc bên chủ đầu tư các anh, đúng ra là do bên thi công phụ trách.”
“Nhưng ai cũng không mong muốn toà nhà chưa chính thức hoạt động đã có thêm một oan hồn nhảy lầu.”
Tôi gật đầu: “Vậy cũng phải, có điều, anh đã cảm ơn tôi rồi. Phong bì hôm qua có đủ 2000 tệ, anh ra tay thật hào phóng.”
Nghe lời nói này của tôi, anh cúi người về phía trước, thành khẩn nói: “Thực ra, hôm qua trước khi cô lên tầng, nếu hét giá 20 vạn với tôi, tôi cũng đều đồng ý.”
Tôi trợn mắt nhìn anh, trong lòng thầm hối hận không ngớt. Anh cười có phần đắc ý, tiếp tục nói với tôi: “Có điều, nếu cô cầm tiền của tôi, tôi sẽ để tự cô leo lên trên, sau đó tự mình xuống.”
Tôi nói: “Nếu như vậy, hôm qua bị rơi xuống sẽ có thể là hai người.”
Cả hai chúng tôi đều bật cười ha ha, nâng ly rượu, lại cụng một lần nữa.
Tôi thích nhìn anh cười, tôi thích nhìn thấy anh vì lời nói của tôi mà cười, khi anh cười, hoàn toàn không có vẻ lạnh nhạt kiêu ngạo, không có khoảng cách và phòng tuyến.
Tôi buột miệng hỏi anh: “Cảm giác của người được vạn người mê là thế nào?”
“Cái gì?” Anh nhất thời không phản ứng kịp.
“Có người tình nguyện chết vì anh, có phải khiến người ta rất đắc ý không?” Tôi dứt khoát nói thẳng.
“Không, tôi rất ghét như vậy. Nhưng trong cuộc sống của tôi, luôn có người vì chuyện này chuyện kia lấy cái chết để ép buộc, thực sự tôi không biết làm thế nào.”
“Đúng, tôi biết Trâu Nguyệt không phải là người đầu tiên.”
“Chuyện của Trâu Nguyệt, tôi thực sự rất xin lỗi. Nhưng tôi không biết nên xử lý thế nào đối với những cô gái đó.”
“Gần đây tôi phát hiện, anh quả thật là giấc mơ của tất cả các thiếu nữ chưa chồng.”
“Thế à? Vậy thì sao? Chẳng phải tôi vẫn sống cuộc sống của mình như thế đó sao?”
Tôi trêu đùa: “Tôi thấy, anh quả thật sống giữa cả bầy con gái háo sắc, anh có bị quấy rối tình dục không?”
Anh nghĩ một chút rồi nói: “Không, bởi họ đều muốn cưới tôi, nên sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.”
Hai chúng tôi đều bật cười.
Đây là bữa tối vừa ngon vừa vui vẻ, khi cô nhân viên thu dọn bàn ăn, mang hoa quả và bánh ngọt, tôi đã no căng không ngồi nổi, dứt khoát đứng lên, bước tới cửa sổ.
“Không sợ độ cao à?” Anh ngồi trước bàn hỏi tôi.
“Có thứ chắn lại tôi sẽ không sợ.” Tôi cười đáp.
Tôi cúi đầu xuống cửa kính, thưởng thức cảnh đêm ngoài kia, ánh đèn và ánh xe trên đường hòa vào nhau, lung linh tràn đầy màu sắc.
Sau đó, tôi ngửi thấy hương thơm nhè nhẹ, mùi của cây rừng, tôi biết anh đứng sau mình. Tôi nói khẽ: “Anh xem, thành phố buổi tối thật đẹp.”
“Sao cô không hỏi tôi vì sao hôm nay muốn gặp cô?” Anh đứng sau tôi hỏi.
“Vì mời tôi bữa cơm!” Tôi trả lời.
“Vì sao mời cô ăn cơm?”
“Vì hôm qua tôi giúp anh một việc lớn, lại không bắt chẹt anh.” Tôi trả lời bằng giọng điệu trêu đùa, nhưng hơi thở của anh ngay sau gáy tôi, tôi có cảm giác khác lạ.
“Vậy bao nhiêu người đều giúp tôi, vì sao tôi chỉ mời cô?”
“Bởi vì … bởi vì …”


XtGem Forum catalog