Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.
ười có dáng vẻ lãnh đạo cười híp mắt, khom lưng chào hỏi anh ta: “Lâm tổng, ngại quá, không ra đón tiếp anh, tôi cũng vừa mới biết anh tới.”
Lâm Khải Chính cũng không có ý xuống xe, ngồi trên xe nói: “Không sao, tôi đến đón một người bạn.”
“Vậy anh đã tới rồi thì ăn cơm ở trường nhé?”
“Không cần đâu, tôi còn có việc, hôm khác đi.”
“Được! Được! Được! Vậy lần sau anh nhất định nhận lời nhé!”
Lâm Khải Chính gật đầu đồng ý. Đám người xếp thành hàng đó mới tản ra. Xe rời cổng trường.
“Là ai vậy?” Tôi quay đầu nhìn đám người ấy.
“Hiệu trưởng trường sư phạm, cô không quen à?”
“Tôi đâu có cơ hội quen ông ta?”
“Nếu muốn quen, tôi có thể giới thiệu.”
“Bỏ đi.” Tôi xua xua tay, nhưng đường đường hiệu trưởng trường sư phạm lại kính cẩn lễ phép như vậy với anh, thật khiến người ta kỳ lạ, tôi lại hỏi: “Trường sư phạm có phải nợ anh tiền không?”
“Không có, ngược lại, là tôi nợ tiền trường.” Anh ta trả lời.
“Hả?” Tôi càng kỳ lạ hơn.
“Chúng tôi đồng ý quyên tặng một thư viện sách cho trường đại học sư phạm, có điều vẫn chưa có quyết định cuối cùng.” Anh nói qua loa.
Hóa ra như vậy. Anh nói tiếp: “Vì vậy hôm nay tôi và cô đi ăn, đối với việc cô có tốt nghiệp được hay không cũng có thể có tác dụng mang tính quyết định.”
“Vậy đương nhiên.” Tôi gật đầu: “Hoặc tôi vẫn có thể yêu cầu lên thẳng tiến sĩ.”
Anh kéo khóe miệng ra cười, không nói gì.
Xe dừng lại đằng sau khu nhà ở cao cấp. Anh tắt máy, bỏ kính xuống, nói với tôi “Đến rồi.”
Tôi xuống xe theo anh, nhìn xung quanh, không thấy biển hiệu nhà hàng. Lẽ nào – anh ta bị lệch não, đưa tôi tới nhà? Anh bước về phía thang máy, tôi do dự theo đằng sau, tưởng tượng nếu anh đưa tôi vào phòng, tôi sẽ quay người bỏ chạy hay là nghiêm khắc từ chối, hoặc giả đui giả điếc…
Thang máy lên tầng 25 rồi dừng lại, nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra phương án tốt nhất. Anh tới cửa phòng 2504, ấn chuông.
Cửa lập tức mở ra, một cô gái ngoài 20 lộ diện, nồng nhiệt chào hỏi: “Lâm tổng, mời vào trong.” Anh gật đầu bước vào.
Tôi theo anh vào phòng. Phát hiện hóa ra phía trong là một nhà hàng nhỏ kiểu gia đình. Căn phòng không lớn, nhưng bài trí rất thanh nhã sạch sẽ, phòng khách bày 2 chiếc bàn, có hai đôi thanh niên nam nữ đã ngồi, hơn nữa họ đều quen Lâm Khải Chính, đứng lên chào hỏi anh ta.
Cô gái dẫn chúng tôi vào căn phòng cuối cùng, trong phòng đặt bộ bàn ăn, và ghế hạch đào màu gỗ, bài trí rất nhiều cây cối xanh, cửa sổ bên cạnh, có thể nhìn rõ cảnh đường phố và dãy núi quanh co đối diện với con sông dưới ánh chiều tà. Tôi khẽ kêu lên: “Đẹp quá!”
Sau khi cả hai ngồi xuống, cô gái hỏi: “Lâm tổng, vẫn là một cốc nước lạnh chứ ạ?”
Lâm Khải Chính gật đầu đồng ý. Cô gái lại hỏi tôi: “Vậy còn cô?”
“Cho tôi chén trà là được rồi.”
“Cô muốn trà gì? Hồng trà, trà xanh, trà Ô Long hay là trà Phổ Nhĩ?”
“Trà xanh.”
“Cô muốn loại trà xanh nào? Long Tĩnh, Mao Phong, Bích La Xuân, Mao Tiêm, Vân Vụ hay Vũ Hoa?”
“Long Tĩnh đi.” Tôi thuận miệng đáp.
“Vậy cô muốn Long Tĩnh Minh Tiền, Long Tĩnh Vũ Tiền, Long Tĩnh Tam Xuân hay Long Tĩnh Hồi Xuân?”
Tôi sắp xỉu rồi, tròn mắt nhìn cô gái đó, trịnh trọng nói: “Phiền cô tìm thấy hộp trà nào gần cốc nhất, tùy ý cho vài lá trà vào là được.”
Cô gái cũng nhìn tôi, không biết thế nào mới được, Lâm Khải Chính ở bên giải nguy: “Uống trà Minh Tiền đi.” Cô gái mới lùi xuống.
“Minh Tiền là cái gì?” Tôi hỏi
“Minh Tiền là trà Long Tĩnh hái trước lúc thanh minh, có thể coi là loại đặc biệt.”
“Ở đây cũng quá chú trọng rồi.” Tôi oán trách.
“Lần trước cô nói muốn tìm nhà hàng đắt nhất thành phố, đây cũng có thể coi là vậy. Đắt có sự phô trương của đắt.”
“Nơi này không có người thông thuộc dẫn tới, ai có thể tìm thấy chứ?”
“Nơi đây chỉ nhận đặt trước, những người tới đều là khách quen.”
“Vô cùng đắt?” Tôi tiếp lời.
“Có thể nói như vậy.” Anh ta thừa nhận rất thẳng thắn.
Lúc này vang tới tiếng gõ cửa, một người đàn ông trung niên mập mạp đẩy cửa bước vào, trò chuyện thân quen với anh: “Lâm tổng, một thời gian không tới rồi, có phải rất bận không?”
“Vâng, gần đây công việc khá nhiều.”
“Mấy hôm trước, chúng tôi có món thịt bò Angus thượng hạng, tôi gọi điện cho trợ lý của anh thấy nói anh ra nước ngoài rồi.”
“Không có, tôi đi Hồng Kông mấy ngày.” — Hồng Kông? Gặp mặt bạn gái? Tôi ở bên thầm nghĩ.
“Hôm nay ăn gì? Cơm tây hay cơm Trung quốc?”
“Hôm nay Trâu tiểu thư là nhân vật chính, ông trưng cầu ý kiến cô ấy đi?”
Người đàn ông đó lập tức quay mặt về phía tôi.
Tôi vội vàng xua tay: “Đừng hỏi tôi, Lâm tổng, anh quyết định là được rồi.” Tôi sợ mình nghe không hiểu lại thất lễ.”
Lâm Khải Chính giải thích: “Sẽ không để cô lựa chọn món nữa, cô chỉ cần quyết định cơm Trung Quốc hay cơm tây thôi là được. Món ăn do đầu bếp quyết định.”
Nghe thấy anh nói vậy, tôi mới dám trả lời: “Vậy thì cơm Trung Quốc đi.”
Người đàn ông đó hỏi: “Cô thích khẩu vị mặn chút hay nhạt chút?”
“Mặn chút đi.”
“Cô có ăn kiêng gì không?”
“Không”
“Được, xin đợi lát.” Người