XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.

nãy kêu suốt.”
Tôi lấy điện thoại trong túi ra nhìn, là Trâu Nguyệt gọi cho tôi.
Tôi ra khỏi phòng, gọi lại hỏi xem chuyện gì. Trâu Nguyệt trả lời: “Chị, sáng nay em ra ngoài vội quá, quên chìa khóa ở nhà rồi, khi nào chị về?”
“Chị còn ăn cơm ở Thiên Nhất, em đợi chị.”
“Vâng, em ở nhà anh rể đợi chị.”
Lại là anh rể lại là anh rể, dạy mãi không sửa.
Tôi quay người về phòng, nghe thấy Cao Triển Kỳ nói với Lâm Khải Chính: “Lâm tổng, tôi thấy trưởng phòng Âu Dương nói, gần đây cục thuế kiểm tra công ty rất chặt, khiến anh có chút bị quấy nhiễu không cần thiết. Thực ra tôi có thể tiết lộ cho anh một bí mật…”[jini83.'> Anh ta dùng tay chỉ tôi: “Luật sư Trâu và trưởng phòng điều tra cục thuế Tả Huy quan hệ không phải tốt bình thường, chỉ cần Trâu Vũ ra mặt, Tả Huy nhất định sẽ nói gì nghe nấy.”
Cao Triển Kỳ chẳng hiểu sao lại đi nói những lời này, tôi vỗ anh ta một cái: “Anh đừng nói linh tinh! Quan hệ của tôi và anh ta tốt chỗ nào hả?”
Biểu hiện của Lâm Khải Chính dường như rất thích thú, anh vờ như không chút biết tình hình mà nói: “Phòng điều tra cục thuế bên đó thực sự có chút phiền phức, nếu luật sư Trâu quả thật có quan hệ ở mức này, vậy thì không thể tốt hơn được nữa rồi.”
Tôi vội vàng làm sáng tỏ: “Không có, không có, tôi và bên thuế chẳng có quan hệ gì, luật sư Cao uống nhiều rồi, nói linh tinh!”
Cao Triển Kỳ lại không im miệng, hi hi ha ha nói: “Luật sư Trâu, cô cũng phải cho lãng tử một cơ hội quay đầu chứ!”
Tôi không nén được trách anh ta: “Anh nói ít hai câu đi!” Thấy sắc mặt tôi không ổn, Cao Triển Kỳ lúc này mới im mồm.
Tới khi tan tiệc, đã hơn 9 giờ, chủ nhiệm Trịnh kiên quyết thanh toán, bị Lâm Khải Chính ngăn lại.
“Vậy lần sau, lần sau nhé, Lâm tổng nhất định phải nể mặt để văn phòng chúng tôi mời anh một lần!” Chủ nhiệm Trịnh thề son sắt, Lâm Khải Chính mỉm cười không nói.
Xuống lầu, anh Phó đã lái xe của Lâm Khải Chính tới cửa rồi, Lâm Khải Chính đứng cạnh tôi nói: “Tôi đi về hướng Thành Bắc, có ai cần đi nhờ xe không?”
Người ở đây chỉ có tôi ở Thành Bắc, tôi biết anh có ý gì.
Đột nhiên, giọng Trâu Nguyệt vọng lại bên bãi đỗ xe: “Chị! Chị!”
Tôi nhìn thấy Trâu Nguyệt đứng chỗ cách không xa, một chiếc xe Honda đỗ cạnh nó, còn có Tả Huy!
Tôi vội vàng lên trước: “Sao em qua đây?”
“Em thấy chị lâu vẫn chưa về, không đợi nổi nữa, vừa đúng lúc chưa đi xe anh rể bao giờ, vì vậy ra ngoài hóng gió.”
Tôi nhìn Tả Huy một cái, anh ta gật đầu với tôi.
Sắc mặt của Trâu Nguyệt đột nhiên thay đổi, tôi quay đầu, Lâm Khải Chính và Cao Triển Kỳ đều bước tới.
Lâm Khải Chính đầu tiên bắt tay chào hỏi với Tả Huy: “Trưởng phòng Tả, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Tả Huy cũng nói: “Chào anh!” Hai người làm bộ làm tịch bắt tay.
Lâm Khải Chính quay đầu nói với Trâu Nguyệt: “Tiểu Trâu, làm việc bên Logistic thế nào?”
Trâu Nguyệt cắn môi nói nhỏ: “Rất tốt ạ.”
“Vậy thì tốt, sau này làm chăm chỉ nhé!”
Cao Triển Kỳ đứng bên nói chen vào: “Tả Huy, vừa nhắc tới cậu, cậu liền tới.”
“Nói gì tôi?” Tả Huy hỏi.
“Nói cậu tốt!” Cao Triển Kỳ cợt nhả.
Lâm Khải Chính tiếp lời: “Sau này mong trưởng phòng Tả xin nương tay cho!”
Tả Huy lập tức trả lời: “Nào dám, nào dám, chúng tôi phải mong Lâm tổng quan tâm nhiều hơn mới đúng!”
Lâm Khải Chính và Cao Triển Kỳ quay người rời đi. Tôi lên xe của Tả Huy, xe rẽ sang đường lớn, đằng sau có vài chiếc nhanh chóng vượt qua chúng tôi, lao vùn vụt trong đêm, dẫn đầu chính là chiếc BMW màu đen.
Anh ta hiểu lầm rồi ư? Chắc là có chút hiểu lầm, sự việc sao có thể đúng lúc vậy? Nhưng, hiểu lầm thì có liên quan gì? Có lẽ hiểu lầm lại tốt hơn. Tôi nghĩ linh tinh trong lòng. Quay đầu nhìn Trâu Nguyệt, cũng là vẻ mặt đầy suy tư. Lại quay đầu, Tả Huy đang nhìn tôi từ gương chiếu hậu, thấy tôi phát hiện ra, lập tức chuyển ánh nhìn. — Ôi, không biết bắt đầu từ khi nào, những việc này đã trộn lẫn vào nhau.






Thường sau khi tàn nhẫn đưa ra quyết định mới, lại cành mẹ đẻ cành con, khiến anh và cô lại bị kéo vào nhau.
Muốn yêu nhưng không thể yêu, muốn giữ lấy nhưng không thể giữ, không có điều gì khiến người ta đau khổ hơn điều này.

Sáng sớm thứ hai, thời tiết bắt đầu hơi nóng nực, mùa hạ cuối cùng cũng tới rồi.
Tôi bước vào văn phòng, phát hiện Cao Triển Kỳ đang ngồi trước bàn tôi.
“Luật sư Cao, hôm nay anh đến sớm vậy, có việc tốt gì à?” Tôi hỏi.
“Thảo luận hợp đồng vì sao phải đóng cửa?”
“Không phải đóng cửa? Vậy những cô nàng ở ngoài kia cứ như đang xem kịch vậy, căn bản không thể làm việc.”
“Không phải chính là diễn kịch chứ?”
“Cao Triển Kỳ, nếu anh thực sự rảnh thế đi làm việc khác đi, dọn vệ sinh, đổ rác đừng nói vớ vẩn ở chỗ tôi!” Tôi hạ lệnh đuổi khách.
“Trâu Vũ, tôi chỉ có ý tốt.” Cao Triển Kỳ đột nhiên nói một cách thành khẩn: “Đàn ông có tiền đều như vậy. Cô cũng không phải cô nàng chưa từng trải, chắc hiểu rõ hố lửa là cái gì, cạm bẫy là cái gì, đừng làm ra những chuyện ngốc nghếch. Một tên Tả Huy khiến cô tổ