Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341558
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1558 lượt.
lắm rồi!” Giọng nói chưa dứt, anh giơ tay ôm tôi vào lòng, tay tôi theo bản năng nâng lên chặn trước ngực, anh nhẹ nhàng gỡ tay tôi, hôn lên môi tôi.
Trong đầu tôi có suy nghĩ phản kháng, tay tôi cũng bất lực thể hiện cự tuyệt, nhưng rất nhanh sau đó tôi từ bỏ, ngược lại, tôi ôm chặt anh, tôi kiễng lên cố gắng để độ cao của hai người phù hợp hơn . Áo tắm anh ẩm ướt, dính vào trước ngực tôi, tóc anh có vài sợi rủ xuống trước trán tôi. Anh ôm chặt lấy tôi, dường như muốn khảm tôi vào trong cơ thể anh.
Tôi không phải thánh nữ, tôi không phải trinh nữ, lý trí của tôi đã nhượng bộ rồi, chỉ còn lại khát vọng đang bùng lên không giới hạn . Bây giờ tôi mới biết, thực ra tôi kỳ vọng giây phút này lâu lắm rồi. Là ngoài ý muốn cũng được, là sai lầm cũng được, là lòng tham cũng được, để tôi hưởng thụ giây phút này trong vòng tay anh trước đã, chuyện khác, đợi sau hãy nói, đợi sau hãy nói.
Rất lâu rất lâu sau, khi tôi dường như hồn bay đi mất, cuối cùng anh dừng lại. Tôi mở mắt, thấy gương mặt anh ngay trước mặt, vài sợi tóc ướt dính trên trán, tôi giơ tay, gạt ra.
Anh buông tôi ra rồi nắm tay tôi đi về phía cửa bể bơi. Tôi không phải cô gái chưa từng trải qua việc đời, tôi biết anh muốn làm gì, vì vậy tôi cứng người lại, đứng nguyên chỗ cũ. Anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt hy vọng.
Tôi hít sâu một hơi, để lý trí trở về, sau đó gạt tay anh ra, kiên định lắc đầu với anh: “Không! Không được!”
“Em không yêu anh à?” Anh hỏi có chút thất vọng.
“Không yêu.” Tôi trả lời một cách rõ ràng.
“Anh không tin! Tối lần trước khi rời nơi này, vì sao em khóc chạy về nhà?”
Tối hôm đó? Sao anh ấy biết? Lẽ nào anh ấy đi theo tôi? Tôi không nói lên lời.
“Trâu Vũ, chúng ta đừng trốn tránh nữa được không? Thời gian này, anh sắp phát điên rồi! Anh chỉ muốn gặp em, nhưng thực sự sau khi gặp em rồi anh lại không thể làm được gì. Anh thừa nhận anh làm như vậy là không lý trí, nhưng nếu anh tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì, anh sẽ càng mất lý trí.”
“Sau đó làm thế nào? Nếu không trốn tránh, chúng ta nên làm thế nào?” Tôi hỏi.
“Làm những thứ chúng ta muốn làm.” Anh trả lời.
“Anh có thể cho em cái gì?”
“Em muốn cái gì?”
“Anh có thể mua cho em rất nhiều trang sức?”
“Được.” Anh gật đầu.
“Anh có thể tặng em căn hộ tốt nhất, xe tốt nhất?”
“Được.” Anh gật đầu.
“Anh có thể cho em rất rất nhiều tiền, chỉ cần em mở miệng?”
“Được.” Anh gật đầu.
“Anh có thể giúp em giải quyết tất cả mọi chuyện, để em trở thành luật sư kiếm được nhiều tiền nhất trong thành phố này?”
“Em có thể không cần làm việc, nhưng nếu em muốn làm, anh có thể.” Anh tiếp tục gật đầu.
“Sau đó thì sao, em làm một người phụ nữ trốn sau lưng anh, đợi anh có thời gian tới thăm em, cho dù ngủ cạnh em, anh cũng phải nghĩ ra lý do nói dối qua điện thoại. Trước mặt người khác chúng ta giả vờ xa lạ, sau lưng họ chúng ta lại là vợ chồng không danh phận, không cẩn thận em còn có thể sinh con trai cho anh, qua mười năm, hai mươi năm, anh sẽ sắp xếp cho chúng ta sống những năm cuối đời ở nước ngoài, thời gian này em phải cầu nguyện anh sẽ không yêu người đàn bà khác, hoặc em phải nghĩ cách tiết kiệm chút tài sản, chuẩn bị khi cần.” . Tôi nói hết những suy nghĩ trong lòng sớm đã muốn nói.
Anh nhìn tôi, bị lời của tôi làm cho chấn động.
Tôi nói tiếp: “Lâm Khải Chính, đây chính là thứ anh muốn làm ư? Có gì khác với suy nghĩ của những người đàn ông có tiền. Em thậm chí không cần hỏi anh, Giang Tâm Dao làm thế nào? Trâu Nguyệt làm thế nào? Thái thượng hoàng đó làm thế nào? — Thứ anh có thể đưa không phải là thứ em muốn, nhưng thứ em muốn anh vĩnh viễn không thể đưa nổi.” Tôi một hơi nói cho sạch.
Anh cúi đầu, chẳng nói câu nào. Biểu hiện thất bại khiến người ta không chịu nổi.
Tôi bước tới trước anh, vuốt ve gương mặt anh, giơ tay ôm chặt eo anh, áp mặt lên ngực anh, kỳ thực đây là điều tôi muốn làm, để tôi làm một lần thôi.
Anh cũng nhẹ nhàng ôm tôi, sau đó nói: “Anh biết, anh biết em sẽ không đồng ý với yêu cầu của anh, em không phải người phụ nữ như vậy, anh xin lỗi.”
Tai tôi dán chặt vào vòm ngực rắn chắc của anh, nghe thấy câu này, mắt tôi dâng đầy lệ. Muốn yêu nhưng không thể yêu, muốn giữ lấy nhưng không thể giữ, không có điều gì khiến người ta đau khổ hơn điều này.
“Trâu Vũ, vẫn hy vọng em nhớ kỹ, giờ này khắc này tại đây, tình cảm anh dành cho em là thật lòng.” Anh vuốt tóc tôi, dịu dàng nói.
Hai chúng tôi lặng lẽ ôm nhau, bên bể bơi lóng lánh ánh nước trong veo.
Sau đó, tôi lại một lần nữa kiên định rời xa anh. Lần này chắc là rời xa thực sự.
Lần đầu tiên tôi mất ngủ cả đêm.
Trong bóng tối, tôi trằn trọc, những ngôi sao dày đặc trên cao ngoài cửa sổ, tôi chưa từng biết rằng những đêm tôi ngủ say như heo, lại có cảnh sắc đẹp đến vậy.
Giống như tôi chưa từng biết, ngày tôi sắp đi qua tuổi 28 lại có một tình yêu khiến người ta yếu đuối đến vậy.
Khi tôi gặp Tả Huy, tôi mới 18, tốt nghiệp đại học, tôi liền ở lại thành ph