Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.
c bà, vì vậy muốn giảm bớt lượng công việc.” Tôi nói theo lý do đã nghĩ ra.
Anh nhìn tôi, lặng lẽ không nói. Tôi cúi đầu, vì hai chúng tôi đều biết lý do thực sự là gì.
Một lúc sau, anh nói: “Em cứ nên tiếp tục làm đi. Em đi nơi khác chẳng phải đều nhận công việc như nhau ư? Làm ở đâu chẳng phải đều là làm? Công lao chúng ta khai thác, chỉ sợ người khác khó làm được.”
Tôi vẫn cúi đầu, không trả lời anh. Tôi không biết nên nói gì, lẽ nào nói tôi không thể đối mặt với anh ư?
“Có phải em không muốn gặp anh?” Anh nói ra lời tôi muốn nói. Tôi ngước mắt nhìn anh, lúc này, anh lại chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ.
Sau khoảnh khắc đó, anh quay lại nhìn tôi, chầm chậm nói: “Thực ra, nếu anh không tạo ra cơ hội, chúng ta rất hiếm có cơ hội gặp nhau, nếu anh xử lý thêm một chút, có thể chúng ta căn bản không thể gặp mặt. Vì vậy, em hoàn toàn không cần băn khoăn.”
Trái tim tôi bị hai câu nói của anh đánh một đòn nặng, dường như có thể nghe thấy âm thanh rạn nứt. Sự níu kéo và đoạn tuyệt của anh đều khiến tôi không thể mở miệng.
Thư ký gọi điện giục anh ra ngoài. Tôi nghe thấy thế liền đứng lên bước ra ngoài, quên không nói lời tạm biệt, anh từ sau bàn đuổi tới, giúp tôi mở cửa, đứng bên cạnh cửa nói với tôi: “Trâu Vũ, em hãy suy nghĩ ý kiến của anh một lần nữa nhé. Cho dù thế nào, anh hoàn toàn hài lòng đối với công việc của em.”
Tôi nhìn anh, anh cách tôi một bước chân nhưng lại xa tới nỗi tôi không thể chạm vào.
Tôi vô thức nói tiếng “vâng”, quay người khỏi văn phòng anh. Đột nhiên nhớ ra việc của Lưu Quân, nhớ ra nên cảm ơn anh, vừa quay đầu thì chạm đúng ánh mắt anh đang đứng sau cánh cửa, cũng bi thương như vậy.
Tôi quên bản thân muốn nói gì, chỉ biết cần nhanh chóng chạy trốn, vội vàng chạy trốn.
Cho tới khi vào thang máy, tôi mới thở phào một hơi.
“Thực ra, nếu anh không tạo ra cơ hội, chúng ta rất hiếm có cơ hội gặp nhau, nếu anh xử lý thêm một chút, có thể chúng ta căn bản không thể gặp mặt.” – Nhất định phải như vậy ư? Chỉ có thể như vậy ư? Nhưng, tội gì chứ? Tôi thầm hỏi anh, cũng tự hỏi mình.
Cửa thang máy sáng bóng như gương chỉ có mỗi bóng dáng tôi, giống như ma quỷ.
Buổi chiều trở về văn phòng, tôi ổn định lại tâm trạng, bắt đầu làm việc.
Vừa mới đánh được phần mở đầu bản thỏa thuận thì chủ nhiệm Trịnh nhẹ nhàng bước vào văn phòng tôi, còn đóng cửa, tiếng cửa đóng lại khiến tôi phát hiện ra sự tồn tại của ông ấy.
Ông ta ngồi trước xuống trước bàn làm việc của tôi, hiền từ nhìn tôi, còn chưa đợi ông ta lên tiếng, tôi đã biết ông ta muốn nói gì. “Chủ nhiệm Trịnh, ông không cần nói nữa, tôi thực sự muốn đi.”
“Tiểu Trâu, có gì khó khăn mọi người cùng nghĩ cách, vì sao nhất định phải đi chứ?”
“Vất vả quá, cuối tuần tôi không cách nào nghỉ ngơi nổi, sức khỏe mẹ tôi rất kém, tôi muốn dành thời gian đưa bà đi khám bệnh cũng không có.” Tôi nửa đùa nửa thật than phiền.
“Giai đoạn sáng nghiệp là như vậy mà! Văn phòng thành lập hơn 3 năm rồi, bây giờ mới bắt đầu khởi sắc một chút thì cô liền nói muốn đi, không hưởng thụ thành quả chiến thắng, thật sự rất đáng tiếc.”
“Ông cũng biết tôi không phải loại nghiện công việc, cái gì cũng có thể từ bỏ để kiếm tiền tôi không làm được.”
“Nhưng, cô nói đi liền đi, việc lớn như vậy, tôi tìm ai ra thay thế cô đây!” Chủ nhiệm Trịnh lo lắng.
“Luật sư Vương, luật sư Hạ trong văn phòng, họ đều rất nhàn rỗi!”
“Họ ư?!” Chủ nhiệm Trịnh nói bằng ngữ khí không đáng để ý: “Làm cái gì cũng không tốt, còn tự cho mình rất có trình độ, nếu giao việc của Trí Lâm cho bọn họ, vậy chúng ta chẳng cần hy vọng sang năm có thể tiếp tục ký hợp đồng nữa rồi. Ban đầu nếu không phải vốn thành lập văn phòng không đủ, tôi cũng không kéo thêm bọn họ vào.”
Ông ta tiến sát gần tôi hơn, thấp giọng nói: “Tiểu Cao có nói cho cô biết không? Tôi định nội trong năm nay, nghĩ cách để đuổi họ đi. Sau đó, tôi, cô và Tiểu Cao, lại mời thêm vài luật sư trẻ nữa, mấy chúng ta cùng làm. Có miếng kim bài Trí Lâm, chúng ta không sợ không có việc để làm, không giấu gì cô, bây giờ đã có hai công ty chứng khoán và một công ty trên thị trường đã có ý ký hợp đồng với chúng ta.” Hai mắt chủ nhiệm Trịnh như phát quang.
“Chủ nhiệm Trịnh, quả thật tôi khó đảm đương trọng trách nặng nề, thời gian này tôi cảm thấy vô cùng mệt mỏi, vì vậy tôi muốn thay đổi môi trường làm việc.” Tôi nói thật.
“Tiểu Trâu, khi cô vừa tốt nghiệp, không có kinh nghiệm, chưa có tư cách hành nghề, ở lại nơi này vì bạn trai, chính là tôi đã ép các cộng sự khác khăng khăng tuyển dụng cô.” Chủ nhiệm Trịnh bắt đầu dùng tình cảm để lay động lòng người: “Cô nói người thầy như tôi có phải đã tự tay mình dạy cô tất cả không? Đưa cô đi làm quen các thẩm phán, tới các phiên tòa, đi công tác, giao hồ sơ vụ án cho cô làm, để cô nắm chắc. Sau này cô thi đỗ bằng tư cách luật sư, bắt đầu hành nghề, tôi lại khăng khăng đưa cô lên làm người cộng sự. Vì sao? Chính vì tôi luôn rất coi trọng cô, cô là một luật sư rất ưu tú, sau này nhất định sẽ cống hiến cho sự phát triển của văn phòng chúng ta. Nhưng bây