Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341563

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.

ố này vì anh ta, tình cảm 8 năm, anh ta nói đi là đi. Nhưng cho dù như vậy, sự phản bội của anh ta cũng chỉ khiến tôi tức giận, còn gặp Lâm Khải Chính lại khiến tôi cảm thấy bất lực và buồn bã như vậy. Giọng nói hơi khàn của anh, biểu hiện bị tổn thương sâu sắc của anh, mùi nước hoa hỗn hợp của lá cây và thuốc lá trên người anh, đều xoay chuyển quanh tôi.
Để người đó tan biến trong ý nghĩ của tôi đi, giống như để gió tan biến trong không trung, để nước tan biến trong cát, để anh ấy đừng lưu lại bất kỳ dấu tích nào. Tôi tự nói với mình trong bóng tối.
“Phải vậy mà.” Tôi cười miễn cưỡng.
“Ôi trời, việc nhỏ này cô trực tiếp liên hệ với tôi là được mà, cần gì kinh động Lâm tổng đích thân can thiệp vào chuyện này, khiến chúng tôi đều rất hổ thẹn, là do chúng tôi giải quyết chưa tốt.” — Quả nhiên là công lao của Lâm Khải Chính, anh ấy vẫn làm việc “có muốn làm hay không”.
“Vậy ông chủ Hoàng quyết định giải quyết việc này thế nào?” Tôi tiếp tục hỏi.
“Trước tiên trị bệnh, trị xong rồi bồi thường. Cô yên tâm, tôi đã chủ động báo cáo lên bộ phận lao động rồi, sau này do họ quyết định, chúng tôi nên bồi thường bao nhiêu thì bồi thường bấy nhiêu!” Ông chủ Hoàng vỗ ngực thình thịch.
Xem ra sự việc đã có bước giải quyết viên mãn rồi, sau khi ra khỏi phòng bệnh, tôi muốn gọi điện cho Lâm Khải Chính thể hiện sự cảm ơn, do dự nhiều lần, tôi chỉ gửi tin nhắn tới di động của anh, hai chữ: “Cảm ơn”
Nhưng anh không hồi đáp.
Sau khi trở về văn phòng, tôi trực tiếp tới phòng chủ nhiệm Trịnh, tuyên bố với ông ta: “Tôi muốn rút khỏi nhóm.”
“Vì sao?” Ông ta rất kinh ngạc nhìn tôi.
“Vất vả quá, tôi không thể chăm sóc gia đình, sức khỏe mẹ tôi rất kém.”
“Vậy thì bớt đi một chút.”
“Chủ yếu là nghiệp vụ của Trí Lâm quá lớn, tôi đảm đương không nổi.”
“Cũng không đến nỗi vậy chứ? Có thể ban đầu hơi vất vả một chút, sau này đi vào quy củ rồi thì sẽ ổn hơn.”
“Nhưng tôi cảm thấy hiện tại quá vất vả, tôi không đợi được tới sau này.”
“Vậy để Cao Triển Kỳ giúp cô.”
“Anh ta giúp tôi? Bản thân anh ta cos chút việc còn gỡ chẳng xong!”
“Tiểu Trâu, Tiểu Cao chắc đã nói cho cô biết ý của tôi rồi, cô biết đấy, tôi không muốn người khác nhúng tay vào nghiệp vụ của Trí Lâm, sau này đây chính là át chủ bài trong tay chúng ta, bây giờ đã có vài công ty và ngân hàng lớn muốn mời chúng ta làm cố vấn, mọi người đều nhằm vào nhãn hiệu Trí Lâm này. Hiện tại cô vất vả một chút, sau này có thể hưởng phúc rồi, cả nhà cô cũng hưởng phúc theo.” Chủ nhiệm Trịnh định dụ dỗ tôi.
“Chủ nhiệm Trịnh, tôi thực sự không muốn làm tiếp. Mong ông nhanh chóng sắp xếp người thay tôi làm công việc này.”
Tôi đã quyết, đứng lên rời phòng, để lại ông ta với vẻ mặt không thể tin nổi.
Chưa đầy 5 phút sau, điện thoại của tôi reo, không cần nhìn cũng biết là Cao Triển Kỳ. Nếu anh ta ở văn phòng, sớm đã nhảy tới nước bọt bắn tứ tung trước mặt tôi rồi.
“Trâu Vũ, cô đừng hiểu lầm, lời tôi nói hôm qua là đùa thôi!” Anh ta vội vàng giải thích trong điện thoại.
“Không liên quan tới anh, tôi vì mẹ tôi, muốn dành nhiều thời gian hơn để ở cạnh bà.” Tôi trả lời.
“Cô muốn làm ít đi một chút, tôi giúp cô là được rồi, cùng lắm tôi không làm các nghiệp vụ khác nữa.”
“Không cần, như vậy không công bằng.Tôi dứt khoát lui, đổi lấy một người giỏi giang lại không có gánh nặng, há chẳng phải tốt hơn.”
“Nhưng cô không làm ở văn phòng này nữa, tôi ở đây còn hứng thú gì chứ?” Anh ta than phiền.
“Vậy anh đi cùng tôi?” Tôi làm khó anh ta.
Anh ta cười lúng túng. “Vậy không được, tôi còn phải tích lũy tiền cưới cô chứ.”
“Vậy được rồi, đợi anh tích lũy đủ tiền thì tới tìm tôi nhé.” Tôi cúp máy.
Nhưng việc của Trí Lâm quả thật không ít, buổi chiều trưởng phòng Âu Dương thông báo tôi tới tham gia một cuộc đàm phán chuyển nhượng hạng mục nhà ở.
Tôi bước vào phòng họp với tâm trạng bất an, nhưng điều khiến tôi nhẹ nhõm là cuộc đàm phán hạng mục nhỏ này, Lâm Khải Chính không tham gia mà do giám đốc khai thác và trưởng phòng Âu Dương phụ trách.
Trong lúc đàm phán dừng lại một chút, trưởng phòng Âu Dương thần bí tiết lộ cho tôi: “Luật sư Trâu, hạng mục này hôm nay chỉ là một bó rau nhỏ, hiện tại công ty có một nghiệp vụ lớn ở Hải Nam, phải tiếp nhận một khu biệt thự vốn chưa hoàn thành, khai thác lại, vậy có việc phải làm rồi, làm không tốt phải ở Tam Á hàng tháng, chúng ta chắc vất vả đây.”
Tôi cười khổ: “Khi đó có lẽ không phải tôi làm rồi.”
“Vì sao?” Anh ta rất ngạc nhiên.
“Tôi có việc cá nhân cần giải quyết, có thể nghiệp vụ bên Trí Lâm sẽ đổi người khác tiếp nhận. Tới lúc đó chủ nhiệm Trịnh sẽ liên lạc với anh.”
Trưởng phòng Âu Dương rất tiếc nuối nhìn tôi: “Như vậy tiếc quá, cô làm rất tốt mà, sếp chúng tôi rất thích cô đấy!”
Anh ta sao biết vấn đề nằm ở đâu chứ!
Đàm phán cả một buổi chiều cũng không biết nguyên nhân, ngày mai tiếp tục.
Tôi ra khỏi cửa lớn của Trí Lâm, đột nhiên thấy chiếc xe BMW đen lẻ loi dừng ở trước cửa dưới ánh mặt trời chói chang, vị trí đó là nơi chỉ cho phép lãnh đạo cấp cao củ