Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.
anh chuyển lời tới Lâm tổng, mong anh ấy khi nào tiện thì gọi lại cho tôi.”
“Được, gặp anh ấy tôi sẽ nói.”
Cúp máy, trong lòng tôi có chút bất án.
Lại một tốp khách tuôn ra từ thang máy, phong bì to phong bì nhỏ đưa tôi, tạm thời cắt đứt suy nghĩ của tôi.
6h, bữa tiệc bắt đầu. Tôi đang vùi đầu đếm tiền, điện thoại reo.
Bây giờ khác rồi, không cần chào hỏi khách sao trong điện thoại nữa, câu đầu tiên anh trực tiếp hỏi tôi: “Đang làm gì đấy?”
“Đang đếm tiền này!”. Tôi nói thật.
“Đếm tiền? Hôm nay bọn em phát lương à?”
“Không, hôm nay đại thọ 50 của chủ nhiệm Trịnh, em bị sắp xếp nhận tiền biếu . Anh sớm không gọi muộn không gọi, khi em đếm tới một nửa lại gọi đến, hại em phải đếm lại!” tôi giả vờ cả vú lấp miệng em mà oán trách, đây là đặc quyền khi yêu chỉ phụ nữ mới có.
“Như vậy đi, anh tới đếm giúp em nhé!” Anh nói
“Nhất định đừng tới, đợi khi chủ nhiệm Trịnh vừa đi ra mà thấy anh đang đếm tiền chắc sẽ bị anh dọa cho ngất xỉu lắm.” Tôi cười nói.
Anh cũng bật cười bên kia điện thoại.
“Anh vẫn ổn chứ?” Tôi hỏi.
“Ổn mà!” Anh đáp như không có chuyện gì. Chắc là chuyện nhà không muốn người ngoài biết.
“Bữa tối chắc không thể cùng ăn rồi. Em phải ở đây tiếp khách giúp họ.”
“Cuộc hẹn đầu tiên em đã không đến rồi, rất không nể mặt anh đấy nhé.” Anh dùng ngữ khí dịu dàng mà trách tôi.
“Xin lỗi, em quên mất việc chủ nhiệm Trịnh đãi khách hôm nay.” Tôi áy náy giải thích.
“Em ở đâu? Khi nào xong anh qua đón nhé?”
“Không cần đâu, không cần đâu, lát nữa còn phải sắp xếp các hoạt động cho khách, chắc sẽ rất muộn. Anh nghỉ sớm chút đi nhé.” Tôi vội vàng từ chối.
“Vậy cũng được, liên lạc sau nhé.” Anh không tiếp tục kiên trì nữa. Hai chúng tôi cùng nói tạm biệt, kết thúc cuộc nói chuyện.
Nói chuyện điện thoại với anh, thấy tâm trạng anh khá tốt, tôi cũng yên tâm không ít, sắp xếp lại số tiền trong tay, đếm lại từ đầu.
Đếm tới một nửa, không biết Cao Triển Kỳ chui ra từ chỗ nào, ghé sát mặt tôi nói: “Trâu Vũ, tình hình khẩn cấp, cô qua đây chút.”
“56, 57, 58……” Tôi vẫn đếm.
“Đợi lát hãy đếm, nhanh qua đây đi.” Cao Triển Kỳ sốt ruột giậm chân.
Tôi đành nhét đống tiền vào trong túi, cáu kỉnh nói: “Làm gì vậy, để tôi đếm xong không được à!”
“Không được, không được, sắp xảy ra án mạng rồi.” Cao Triển kỳ một mặt nói, một mặt túm tôi ra góc không người.
“Người phụ nữ bên ngoài của chủ nhiệm Trịnh chính là Tiểu Mạnh đó, đến rồi.” Anh ta nói một cách thần bí.
“Hả? Cô ta đến làm gì?”
“Đại khái là chủ nhiệm Trịnh muốn đá cô ta, cô ta muốn tới tìm chủ nhiệm Trịnh phân xử đúng sai, muốn tiền bồi thường tuổi xuân!”
“Lần trước đi Bắc Kinh, cô ta còn đi cùng? Sao lại muốn đá cô ta?” Tôi kinh ngạc hỏi.
“Ai biết đâu được đấy.”
“Cô ta ở đâu?”
“Khó khăn lắm tôi mới khuyên cô ta tới phòng kia, cô đi an ủi cô ta, tôi thông báo chủ nhiệm Trịnh.” Cao Triển Kỳ chỉ phòng bên cạnh.
Tôi gật đầu, đẩy cửa bước vào.
Tiểu Mạnh gương mặt tiều tụy ngồi trước bàn, thấy tôi, cô ấy đứng dậy kêu: “Luật sư Trâu……” Nước mắt tuôn ra.
Tiểu Mạnh từng là nhân viên văn phòng chúng tôi, từ quê ra, tuổi tác rất trẻ, gương mặt xinh xắn, làm chưa được một năm thì bị chủ nhiệm Trịnh sắp xếp đi. Trước khi đến đã theo chủ nhiệm Trịnh hay là trong thời gian làm việc va vào nhau mà tóe lửa thì chúng tôi không biết được, chỉ biết sau này chủ nhiệm Trịnh đặc biệt thuê cho cô ấy một căn hộ, còn bỏ tiền cho cô ấy làm đại lý tiêu thụ vé số, thi thoảng còn đưa cô ấy xuất hiện ở những nơi không có người ngoài, chỉ có những người biết rõ họ là tình nhân để gặp gỡ mọi người. Mọi người cũng đều biết rõ trong lòng, coi như không, vì vậy tôi và cô ấy cũng có thể coi là người quen.
Tình yêu này dây dưa hơn, bất lực hơn, khác xa với tưởng tượng của cô. Bản thân chỉ có thể lún sâu vào, muốn thôi mà không thể.
Lâm Khải Chính đi nhưng không nhanh trở về, từ Hồng Kông lại đi New York, sau đó lại tới Thượng Hải. Anh đúng như hẹn ước, ngày ngày gọi điện thoại, nhưng thường trong bối cảnh cực kỳ yên tĩnh, chắc là tìm nơi nào không có người mới bắt đầu gọi . Còn tôi thấy số của anh cũng sẽ nghiêng người tránh những kẻ nhàn rỗi xung quanh. Nghĩ tới bản thân cũng cảm thấy thật buồn cười, tôi vốn là một người cực ngay thẳng, lại vì tình yêu với người đàn ông này mà làm ra việc như vụng trộm.
Nhưng có lẽ cũng chính vì như vậy, ngọt ngào lại tăng lên gấp bội.
“Thật muốn nhanh chóng trở về, nhưng quả thật không thể rứt ra được.” Anh thường nói một cách vô cùng áy náy.
“Không sao, anh chú ý sức khỏe.” Tôi thường chu đáo trả lời.
Lúc vội vàng xếp hàng soát vé, nghe thấy loa thông báo chuyến bay của Thượng Hải đã hạ cánh. Thật không đúng lúc, chính là 10 phút trước sau, anh đến tôi đi.
Điện thoại đột nhiên reo, anh sốt ruột hỏi: “Em lên máy bay chưa?”
“Đang xếp hàng chuẩn bị lên rồi.” Tôi thất vọng trả lời.
“Anh vừa xuống. Em có thể ra ngoài cửa kiểm tra an ninh không?”
“Không được đâu, sắp cất cánh rồi.”
“Có thể