Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1571 lượt.
br>“Không đói, uống chút café là được rồi.” Anh đáp
“Vậy không được, ít nhất cũng phải ăn chút gì, em đi lấy giúp anh.” Tôi đặt đĩa trong tay xuống, chuẩn bị quay người.
Anh nắm lấy tay tôi: “Không cần, đừng lãng phí, mình em ăn đi.”
Tôi nhìn anh, vẻ mặt anh rất nghiêm túc. Với tâm trạng của tôi bất kể thế nào cũng thật muốn nhét chút đồ vào miệng anh, nhưng thái độ của anh khiến người ta không có chỗ mà phản đối.
Tôi đành ngồi xuống, cảm giác đói cũng bị giảm đi.
Anh nhấm ngụm café, nhìn ra ngoài cửa sổ, đầy tâm sự.
“Anh có chuyện gì à?” Tôi hỏi
Anh nhìn tôi, trả lời: “Không có, bữa sáng thế nào?”
“Khá ngon, anh có muốn ăn một chút không?” Tôi tiếp tục nói.
“Cảm ơn, không cần đâu, em ăn nhiều hơn chút.” Anh nói xong lại nhìn ra xa, bắt đầu suy nghĩ. Di động trong tay không ngừng đóng mở.
Tôi ăn một cách cực kỳ vô vị. 10 phút sau, không nén được lại lặp lại chủ đề cũ: “Xảy ra việc gì rồi, dáng vẻ anh hình như rất lo lắng?”
Suy nghĩ của anh lại bị tôi lôi về, nhưng anh trả lời một cách dễ chịu: “Không có gì, việc công ty thôi.”
“Hoặc anh có thể nói ra, chúng ta thảo luận một chút, em cũng biết ít nhiều việc công ty bọn anh mà.”
Anh nhìn tôi, do dự vài giây rồi nói: “Cha anh muốn anh trai anh Lâm Khải Trọng trở về làm giám đốc bộ phận tài vụ công ty, anh luôn phản đối, nhưng xem ra vẫn không thay đổi được tâm ý của cha anh.”
“Chẳng phải anh ta từng chiếm dụng tiền của công ty à?” Tôi hỏi.
“Em biết việc này à?”
“Em có nghe qua.”
“Vì vậy, anh kiên quyết phản đối anh ấy trở về phòng tài vụ, căn bản không có cách nào giám sát quản lí anh ta, ai biết anh ta có thể làm ra việc như vậy nữa không!”
“Cha anh chẳng phải không biết anh ta đã từng phạm sai lầm, vì sao còn khăng khăng sử dụng anh ta?”
“Anh ta là con trưởng, mẹ anh ta vẫn còn sống, hàng ngày tìm cha anh muốn để con trai bà ta hơn hẳn mọi người.”
Lời của Khải Chính đột nhiên khiến tôi có phần chua xót, mẹ của người khác còn sống, còn có thể ra mặt đi giành lấy cho con trai, còn anh, chỉ có thể dựa vào bản thân.
Tôi giơ tay ra nắm tay anh, cổ vũ: “Không sao, anh là phó tổng, lớn hơn anh ta, giám sát anh ta chặt hơn chút, tìm cơ hội hạ thủ “chặt”. Tay kia của tôi thể hiện động tác chém.
Biểu hiện của tôi khiến anh mỉm cười, anh lật ngược tay nắm lấy tay tôi: “Trâu Vũ, anh biết anh nói những lời này không có ý nghĩa nhưng anh thực sự muốn nói, kế thừa gia sản Trí Lâm là lý tưởng của anh, anh không thể từ bỏ, nhưng ở cùng em là tâm nguyện của anh, anh cũng hy vọng thực hiện. Vì vậy, thiệt thòi cho em, nhẫn nại chờ đợi anh, chờ anh đứng vững, anh nhất định sẽ……”Đột nhiên anh dừng lại, dường như khó mở miệng.
“Anh sẽ ly hôn rồi kết hôn với em.” Tôi nói trôi chảy những lời anh không dám nói.
Anh có chút băn khoăn nhưng vẻ mặt kiên định gật đầu.
“Nếu đến lúc đó em vẫn chưa kết hôn, em sẽ suy nghĩ đề nghị của anh.” Tôi trả lời một cách nghiêm túc.
Nghe thấy lời của tôi, anh bật cười, nếp nhăn mờ mờ nơi khóe mắt, khiến anh thêm vài phần hấp dẫn. Anh sát lại gần, nói thầm: “Phụ nữ từng yêu anh, sẽ không thể yêu người khác được nữa.”
Tôi dùng tay vỗ nhẹ lên má anh: “Đừng kích động em, cẩn thận em thử đấy.”
Anh nắm chặt hai tay tôi, mỉm cười, nói từng chữ: “Anh sẽ không cho em có cơ hội.”
Tôi nhìn anh, đột nhiên thấy được ý quả quyết trong mắt anh, đấy là sự ngang ngược mà tôi không nhìn thấy trong mắt người khác. Lâm Khải Chính, một người nỗ lực vì đỉnh cao quyền thế, chung quy không phải người đàn ông bình thường. Cho dù anh sẽ lo lắng, cho dù anh sẽ băn khoăn, nhưng anh sẽ vẫn nghĩ cách để nắm mọi thứ trong tay.
Điện thoại của anh reo, anh liếc nhìn số gọi đến, buông tay tôi, nói: “Xin lỗi, anh nhận điện chút.”
Sau đó anh đứng lên, tới ban công phòng ăn, mới đặt điện thoại lên tai.
Tôi ngồi trước bàn, tuy nghe không rõ anh đang nói gì nhưng có thể thấy rõ biểu hiện của anh, khuôn miệng của anh. Anh đang nói tiếng Anh, ngắt quãng, không có trọng điểm, khóe mắt hẹp lại hoặc lộ ra vẻ dịu dàng.
Là với người phụ nữ đó? Là với người phụ nữ sắp gả cho anh? Tôi thầm tự suy đoán trong lòng. Khi nói chuyện điện thoại với tôi cũng có vẻ dịu dàng như thế không? Hay còn ngọt ngào hơn? Sẽ cười vui vẻ hơn?
Tôi luôn cố gắng muốn quên đi tháng 10 sắp đến, nhưng, quên không có nghĩa là sẽ không đến.
Dường như rất lâu sau, anh mới trở về ghế ngồi.
“Ăn xong chưa? Anh phải đi rồi.” Anh giục tôi.
Tôi nhìn thẳng anh, thình lình nói: “Anh định khi nào kết hôn?”
Anh sững lại, suy nghĩ hồi lâu, trả lời một cách khó khăn: “18 tháng 10.”
“Ờ, ở đâu?” Tôi hỏi
“Cái gì ở đâu?” Anh hỏi lại.
“Tổ chức tiệc ở đâu?”
“Không có tiệc, chỉ đăng kí.”
“Uhm, em vốn định đi phong bì đây này.” Tôi muốn đùa nhưng nghe ra lại đầy ý ghen tuông.
“Trâu Vũ.” Anh nắm chặt tay tôi, nhìn sâu mắt tôi: “Giữa anh và em, không liên quan tới chuyện này. Em đừng nghĩ tới nó, OK?”
Tôi nỗ lực lộ ra nụ cười nhẹ nhõm, gật đầu với anh: “Vâng, em chỉ thuận miệng hỏi thôi. Đi nào, anh sắp muộn rồi.”