Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341568
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.
r>Tiễn anh lên xe, nhìn xe rời khách sạn, trái tim tôi có chút hiu quạnh.
Trở về phòng, quần áo anh mặc hôm qua còn vắt trên ghế sô fa, sự xa xỉ của con nhà giàu không giống mọi người , anh không có hành lý, tối qua cửa hàng độc quyền lầu dưới mang tới tận tay, sau đó tất cả quần áo thay ra đều tiện tay vứt đi. Tôi ngơ ngẩn dựa lên ghế sô fa, đầu gối lên quần áo anh, chiếc áo tỏa ra hương thơm rừng cây quen thuộc, còn có mùi rượu và thuốc lá tối qua, giống như một giấc mơ.
“Phụ nữ từng yêu anh sẽ không thể yêu người khác.” Lời anh nói vang lên trong đầu. Tôi vốn tưởng rằng, tôi có thể kiểm soát được tình cảm này, nhưng, có lẽ thực sự như anh nói, tình yêu này, dây dưa, bất lực, khác xa tôi tưởng tượng, còn tôi đã giẫm chân xuống hố bùn, muốn thôi mà không được rồi.
Tuy anh dặn dò khách sạn để lại căn phòng tới khi tôi rời Bắc Kinh nhưng căn phòng xa hoa của khách sạn 5 sao lại há là nơi ở lâu dài cho tầng lớp lao động chúng tôi. Tôi trả phòng, kéo hành lý trở về ký túc xá của công ty cố vấn . Tôi không nỡ vứt quần áo anh thay ra nên mang theo luôn. Buổi tối, tôi giặt sạch chúng, treo trên ban công ngoài phòng. Áo sơ mi màu xám nhạt nhảy múa đung đưa trong gió, tôi ngồi bên giường nhìn đến mê mẩn.
Di động reo, là điện thoại của anh.
“Sao không ở khách sạn?” Anh mở đầu đã hỏi.
“Không tiện.” Tôi đáp.
“Anh đã thông báo khách sạn chuẩn bị cho em một chiếc xe.”
“Không cần, em ở bên công ty cũng rất tốt, rất quen.”
“Thế à? Anh nghĩ ở khách sạn thoải mái hơn chút.”
“Cảm ơn. Còn nữa, em không vứt quần áo của anh đi, giặt sạch rồi, về sẽ đưa anh.”
“Được rồi. Trước giờ chưa có người phụ nữ nào giặt quần áo cho anh cả.”
“Không lẽ anh tự giặt?”
“Đều là người giúp việc, người làm công theo giờ giặt.”
“Đó chẳng phải phụ nữ ư?” Tôi nắm vào điểm sơ hở.
“Ừ, sửa lại, chưa có người phụ nữ anh yêu thương giặt quần áo giúp anh.” Anh vội nói
“Là trước giờ chưa từng có người phụ nữ anh yêu thương? Hay là chưa có người giặt quần áo? Anh phải nói rõ ràng.”
“Nói chuyện với luật sư thật tốn sức. Ngoài em ra, chưa từng có người phụ nữ nào anh yêu thương, càng không nói tới giặt quần áo. Hài lòng chưa?”
“Còn được. Dưới sự dẫn dắt của em, logic chặt chẽ hơn rồi.”
Anh cười bên đầu kia điện thoại, tôi lại có phần vui vẻ yên tâm, nói chuyện với tôi, chắc anh thường cười nhiều hơn.
“Khải Chính.” Tôi gọi tên anh, dường như là đặc quyền của tôi.
“Ừ.” Anh trả lời.
“Em thấy bộ quần áo của anh khiêu vũ trong gió, lần sau anh đưa em đi nhảy nhé?”
“Được, lần sau anh đưa em đi Châu Âu, Paris, London, Vienna, Venice, đi từng nước từng nước để khiêu vũ, được không?”
“Vâng.”
“Trâu Vũ……” Đổi lại, anh gọi tên tôi.
“Dạ?”
“Phải vui nhé? Đừng vì nghĩ tới anh mà em trở nên không vui.”
“Vâng.”
“Về sớm nhé!” Anh dặn dò.
Tôi gập điện thoại, tiếp tục nhìn chiếc áo sơ mi nhảy nhót đó, lòng thầm nghĩ, đi Châu Âu khiêu vũ thật tuyệt, nhưng, nhảy ở Trung Quốc, nhảy trên đường lớn, nhảy trong PARTY toàn người quen, đó mới là sự mong mỏi của tôi.
Cô tin vào duyên phận giữa cô và anh. Nhưng trong lòng lo sợ bất an, cô suy nghĩ rằng: không phải duyên phận nào trước sau cũng đều tốt đẹp.
Tôi ở Bắc Kinh 5 ngày, nỗi nhớ nhà canh cánh không cách nào điều chỉnh, thường lãng phí thời gian và sức lực, loanh qua loanh quanh, khó mà nhanh chóng kết thúc công việc được. Vì vậy về sau để trung gian hai bên đạt được thỏa thuận, tôi bắt đầu làm công việc một bên của mình.
Lâm Khải Chính thường xuyên gọi điện, tuy vẫn ngắn gọn như trước, sự bận rộn của anh không phải điều tôi có thể tưởng tượng. Còn tôi, chưa bao giờ chủ động gọi cho anh, có lẽ là thiếu tự tin, sợ sẽ làm anh cảm thấy mất tự nhiên trong hoàn cảnh không thích hợp.
Chiều hôm trước khi đi, mưa rất to, tôi ngồi xe công ty tới tòa án để tham gia đối chất. Xe đi tới nửa đường, đột nhiên một chiếc xe lao ra từ trong ngõ, tài xế căng thẳng phanh xe, may mà không đâm. Anh tài xế hạ kính xuống, dùng giọng Bắc Kinh chửi ầm lên với người kia.
Cổ tay tôi do dùng lực chống lên ghế trước nên bị đau, trong phút chốc nhớ lại tối hôm mưa to đó, từng ngồi trên xe Lâm Khải Chính, gặp phải trường hợp tương tự. Nhớ lại dáng vẻ toàn thân đẫm mưa của anh[jini83., nhớ lại khoảnh khắc cùng anh che chung chiếc ô, nhớ lại biểu hiện định nói rồi thôi của anh khi đó, nhớ lại sức hút và kháng cự mãnh liệt đến vậy giữa tôi và anh, nhất thời, nỗi nhớ nhung trở nên vô cùng nóng rát, tôi không nén được, liền đánh bạo gọi điện cho anh, đây là lần đầu tiên tôi chủ động gọi cho anh, có lẽ là một việc kinh ngạc đáng ngạc nhiên.
Di động không ngừng rung, một cuộc, hai cuộc, ba cuộc, cuối cùng dừng lại. Sau đó, một tin nhắn gửi tới: “Sorry,I’m very busy.I’ll call you later”
Anh sẽ không dùng di động gửi tin nhắn bằng tiếng Trung, tôi từng vì thế mà lấy làm tiếc, thiếu đi một phương thức tỏ tình thời thượng. Nhưng xem ra bây giờ, anh tuyệt không phải là nhân vật có thể ngồi đó, mang