Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341562

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1562 lượt.

theo nụ cười ôm di động nhắn qua lại.
10h tối, anh lại gọi đến.
Tôi nhận máy, rốt cuộc đã không còn là thiếu nữ mới yêu lần đầu, cho dù bất mãn cũng hiểu phải giữ một thước đo. Không đàn ông nào thích phụ nữ quá nhõng nhẽo.
“Tức rồi à?” Anh dịu dàng hỏi.
“Không có, điện thoại rung trong túi nên không biết.” Tôi nói dối.
“Vậy sao không gọi lại?”
“Sợ anh không tiện.” Tôi lãnh đạm nói.
“Xin lỗi, khi em gọi tới, anh đang nghe Triệu tổng bên công ty logistic báo cáo công việc.”
“Không sao, em biết anh rất bận.”
“Rất vui vì em gọi điện cho anh, em chưa bao giờ gọi tới trừ khi vì công việc.” Anh cuối cùng nói ra lời này.
Tôi cười, có phần miễn cưỡng.
“Đúng rồi, Triệu tổng nói, Trâu Nguyệt muốn từ chức. Hỏi anh nên xử lí thế nào.” Anh nói.
“Muốn từ chức? Em không thấy nó nói.” Tôi hơi ngạc nhiên.
“Em hỏi cô ấy xem, nếu nhận chức vụ cao hơn, anh có thể xử lí một chút.”
“Có người quen liền khác ngay.” Tôi xúc động ca thán. “Nhớ năm đó, em tìm anh nói bao nhiêu.”
“Bộ dạng em không giống như tới tìm anh nói lời hay, mà giống tìm anh để đánh nhau.” Anh cười nói.
“Thật ư? Em rất dữ à?”.
“Ừ, hơn nữa sau này trong thang máy em nói Tả Huy là chồng trước của em, thực sự dọa anh.”
“Em là người thành thật mà.” Tôi hơi lúng túng.
“Thật ghen tị với anh ta, gặp em trước anh.” Anh đột ngột nói.
“Sẽ khác ư?”
“Đương nhiên, nếu để anh gặp em sớm vài năm, sự an bài của anh hoàn toàn sẽ khác.”
Tôi im lặng. Chủ đề này, thảo luận không có ý nghĩa gì.
“Vụ án tiến triển thế nào, nên về rồi chứ?”. Anh rất mẫn cảm, lập tức thay đổi chủ đề.
“Ngày mai bay.”
“Khi nào tới nơi?”
“4h chiều.”
“Ừ … có thể anh không rảnh để đón em, tới khi đó sắp xếp xe tới.”
“Không cần!” Tôi vội vàng từ chối: “Không cần đón!”
”Có người đón em à?”
“Không có, em lại không có hành lý, tự mình gọi xe về.”
“Trâu Vũ, vì sao em toàn từ chối sự sắp xếp của anh?”
“Em quen tự do rồi, không cần người khác chăm sóc.” Tôi đáp, nhưng trên thực tế, tất cả sự từ chối trong nội tâm tôi là tất cả những thứ đại diện cho đằng sau sự sắp xếp ấy, quyền thế của anh, tài sản của anh, những thứ đó không phải là thứ tôi nên hưởng thụ, mà tôi sao có thể nói thật suy nghĩ của tôi với anh?
Anh dường như có phần bất lực, nửa đùa nửa thật nói: “Anh chỉ muốn lấy lòng em nhưng xem ra lấy lòng em rất khó.”
“Bây giờ anh chắc không cần lấy lòng em rồi chứ?” Tôi nói có chút ám muội.
“Không.” Anh dịu dàng trả lời: “Đối với em, anh mãi mãi đều nghĩ nên lấy lòng thế nào?”
Tôi cười, cười tới mức trái tim thấy ngọt ngào, giận hờn ban đầu sớm đã tan tành mây khói. Người đàn ông này, ở tít trên cao, giắt lưng bạc triệu lại có thể khom người nói ra với tôi những lời nhún nhường này[jini83., bất luận là thật hay giả đều đã khiến tôi mãn nguyện.
Sau khi dây dưa nói với anh lời tạm biệt, tôi nhớ tới việc của Trâu Nguyệt, gọi điện về nhà, không ai nhận. Tôi lại gọi vào di động Trâu Nguyệt.
Chuông kêu hồi lâu, Trâu Nguyệt mới nghe máy: “Chị về à?”
Giọng nói con bé có vẻ rất hứng khởi, có tiếng nhạc trong điện thoại.
“Không, mai mới về. Muộn rồi, em ở đâu đấy?”
“Em ở quán bar, anh rể đưa em tới, em còn gặp anh Cao và bạn gái anh ấy.”
“Sao em lại ở cùng bọn họ, về nhà mau!” Tôi nhíu mày.
“Vâng, đợi lát em về.”
“Nghe nói em muốn từ chức? Làm trò gì thế?”
“Em thi qua bài viết bên này rồi, anh rể nói giúp em nghĩ cách thi qua phỏng vấn, vì vậy em phải từ chức.”
“Việc vẫn chưa thành, em đi khắp nơi khoe khoang cái gì? Nhỡ may không vào được thì sao?”
”Anh rể nói không vấn đề gì, chị, sao chị biết em muốn từ chức?”
“Chị đương nhiên có cách.” Tôi nói bừa, sau đó ra lệnh: “Em về sớm chút, 11h đến nhà, tới khi đó chị gọi điện về nhà.”
“Vâng, đúng rồi, chị, bạn gái anh Cao rất đẹp, anh ấy còn nói chị đá anh ấy, ha ha ha, chị và anh ấy yêu đương khi nào thế?”
“Đừng nghe anh ta nói lung tung, em nhớ về sớm, đừng uống nhiều rượu.”
”Vâng vâng vâng!” Trâu Nguyệt đồng ý rồi cúp máy.
Tôi lắc đầu bất lực, đột nhiên có chút lo lắng Cao Triển Kỳ nói ra những lời không nên nói sau ba tuần rượu, cầm điện thoại lên định cảnh cáo anh ta, nhưng suy xét một lần nữa lại từ bỏ dự định này. Tôi có thể nói thế nào chứ? [jini83.Tôi có lập trường gì chứ? Tôi chẳng qua chỉ là tên trộm bị Cao Triển Kỳ tóm được, không thể nói được gì, chỉ có thể mặc cho số phận.
Nếu nói bên Lâm Khải Chính, Giang Tâm Dao là khu vực nguy hiểm, bên tôi Trâu Nguyệt chính là quả bom hẹn giờ, không biết sẽ bùng phát lúc nào. Thứ tôi có thể làm chỉ là cầu nguyện ngày này đến muộn hơn một chút..
Tôi bước ra khỏi cửa sân bay, thấy anh Phó đang vẫy tay với tôi trong đám đông.
Tôi đi về phía anh, anh cũng bước tới, nhận lấy hành lý trong tay tôi.
“Ngại quá, vất vả anh một chuyến. Tôi đã nói không cần đón rồi.” Tôi áy náy nói.
“Cô nên nhận ý tốt của Lâm tổng đi.” Anh đáp.
Tôi chỉ có thể mỉm cười.
Sau khi lên xe, anh Phó gọi cho Lâm Khải Chính, báo cáo đã đón được tôi. Sau đó đưa điện thoại tới tay tôi.