Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1512 lượt.

ơ, lăng nhăng, bây giờ còn quyến rũ chồng tôi, tôi nói cho cô biết, cô cẩn thận một chút, sớm muộn cũng có báo ứng!”
Cao Triển Kỳ rít lên kêu cô ta câm miệng, xung quanh người đi đường tò mò vây lại.
Tôi dở khóc dở cười, xách túi quay người đi về phía văn phòng. Đi được vài bước, cảm thấy vẫn chưa thoải mái, lại quay đầu tới chỗ cô ta.
Thấy tôi quay lại trả đòn, Bạch Lệ nhất thời ngậm miệng. Tôi trực tiếp đi tới trước mặt cô ta, nhẹ nhàng nói: “Nếu tôi muốn quyến rũ chồng cô, căn bản không cần đợi tới ngày hôm nay, đâu tới lượt cô đến đây ghen tuông?”
Nói xong, tôi kiêu ngạo quay người rời đi. Cô ta im lặng mấy giây sau lưng tôi, lập tức bùng phát tiếng chửi rủa ầm ĩ.
Có lúc tưởng tượng tới tình huống như vậy xảy ra, thậm chí đây cũng là đối thoại tôi sớm đã luyện tập, nhưng không ngờ lại ứng nghiệm chỗ Cao Triển Kỳ. Đáng buồn cười biết bao, quả xấu trồng chỗ khác lại báo ứng ở chỗ này.
Tôi nhếch miệng, mang theo nụ cười kỳ lạ vào văn phòng, bắt đầu làm việc.
10 giờ sáng, cửa phòng tôi có tiếng gõ nhẹ, tôi ngước mắt khỏi hồ sơ vụ án, một gương mặt xinh đẹp đáng yêu xuất hiện trước mắt tôi.
Tôi kinh ngạc, đứng hẳn lên, miệng lập tức chào hỏi: “Giang tiểu thứ?!”
Sao cô ấy tới đây? Khải Chính vì sao không thể khống chế được cục diện như vậy chứ, chẳng phải đã nói chỉ cần gọi điện tư vấn ư? Không hề liệu trước được phải đánh giáp lá cà? Tôi cười tươi, trong lòng lại tức giận oán hận.
Giang Tâm Dao cười tươi rói, giọng nói vẫn đậm chất Hồng Kông: “Luật sư Trâu, ngại quá, lại tới làm phiền cô.”
“Không sao, không sao, mời ngồi!” Tôi hết sức niềm nở, dường như vô tình hỏi một câu: “Sao cô biết văn phòng tôi?”
“Trước đây cô cho tôi danh thiếp, cô quên rồi à?”
“À, đúng vậy. Có chuyện gì tôi có thể giúp?” Tôi không ngừng hối hận.
Giang Tâm Dao lấy vài tờ giấy trong túi, đưa tới trước mặt tôi: “Mấy người bạn của tôi quyên ít tiền, muốn trùng tu lại phật đường chùa Khởi Phúc thờ cúng Quan Âm, phương trượng trong chùa đã viết bản thỏa thuận, tôi muốn nhờ cô xem qua giúp tôi.”
Tôi vội trả lời: “Nghiệp vụ Trí Lâm hiện nay đều chuyển sang cho một luật sư khác của văn phòng chúng tôi phụ trách, không bằng trực tiếp nhờ anh ấy giúp cô xem?”
“Ken cũng nói như vậy, nhưng đây lại chẳng phải việc công ty, là việc cá nhân của tôi, tôi cảm thấy có duyên với cô, nên vẫn là muốn tìm cô, phí luật sư vẫn trả theo quy định.” Cô ấy trề môi, gọi tiếng tiếng Anh của Khải Chính bằng ngữ điệu yêu chiều, vào tai tôi khiến người ta ngẹt thở.
“Tôi không phải ý đó, Giang tiểu thư, nếu cô tin tưởng tôi, tôi sẽ giúp cô xem.” Tôi đành đồng ý.
Cô ấy cười, vẻ mặt hài lòng. Mặt cô ấy không đánh phấn, làn da rám nắng, nhẵn bóng. Mái tóc thả ngang vai, bên thái dương có thể nhìn thấy những sợi tóc mới lờm chờm, rất đáng yêu. Mấu chốt là cô ấy mặc một bộ thể thao màu vàng sữa, cứ như mật ong và bơ chảy toàn thân, ngọt ngào thơm ngát, có lẽ, chỉ có người trong lòng không theo đuổi cái gì mới dám mặc màu này.
Không còn cách nào, tôi đành vùi đầu nghiên cứu bản thỏa thuận. Bản thỏa thuận do người tụng kinh niệm phật viết ra hoàn toàn chả có gì, tôi đành bắt tay vào làm lại bản mới mất gần tiếng đồng hồ.
“Cảm ơn cô nhé! Ở đây giờ luật sư một tiếng bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả.” Nhận lấy tờ thỏa thuận đã in ra, Giang Tâm Dao rất vui mừng.
“Không cần, không cần, cô làm việc thiện, tôi nên giúp mới phải .” Tôi vội nói, trong lòng hy vọng cô ấy nhanh chóng rời đi.
“Tôi kêu Ken tới đón, trực tiếp ra sân bay.” Cô ấy nói xong bèn gọi điện.
Tôi đứng lên ra khỏi văn phòng, thực không muốn nghĩ tới dáng vẻ cô ấy khi nói chuyện cùng Khải Chính.
Chưa tới 2 phút, di động của tôi kêu, Khải Chính gọi tới: “Em ở đâu?”
“Ở văn phòng.”
“Tâm Dao sao chạy tới chỗ em?” Ngữ khí của anh dường như có chút căng thẳng.
“Anh không biết, sao em biết?” Tôi đứng ngoài cửa cố thấp giọng nói: “Xin anh nhanh tới đón cô ấy đi đi!”
“Anh lập tức tới ngay!” Anh đồng ý rồi cúp máy.
Tôi đứng ở cửa, hít sau hai hơi, điều chỉnh lại tâm trạng, trở về phòng làm việc.
“Sao rồi, Lâm tổng sẽ tới đón cô chứ?” Tôi ra sức hỏi to.
“Vâng, anh ấy lập tức tới ngay.” Cô ấy mỉm cười trả lời.
Tôi ngồi về chỗ cũ, cầm cốc trà của mình lên uống, âm thầm tính xem bao lâu Khải Chính mới có thể tới giải tỏa cục diện bế tắc này.
Cô ấy bước tới cửa sổ nhìn phong cảnh. Công trường ngoài cửa sổ bận rộn, khói bụi mịt mù. Trong phòng nhất thời im lặng, khiến con người bất an.
Tuy gặp nhau đã lâu nhưng có một chủ đề chúng tôi vẫn luôn chưa nhắc tới, nên nói hay không nói? Tôi suy nghĩ mấy lần. Cuối cùng, thầm hạ quyết tâm, nói một cách ngọt ngào: “Chúc mừng việc tốt của cô sắp tới.”
Cô ấy quay đầu lại, cười sáng lạn: “Cảm ơn! Thực ra lần này chúng tôi cũng sẽ mời vài người bạn tốt tới Hồng Kông tham gia hôn lễ, hôm qua tôi còn bàn bạc với Ken có mời cô cùng tham gia không, vì cô là người bạn duy nhất tôi quen bên này.”
Nghe thấy lời này, tôi bật cười. Thật hoang đường, người chỉ gặp mặt có hai lần, sao có thể nghĩ tới mời