Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Thứ Ba

Tình Yêu Thứ Ba

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341511

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.

lo lắng.”
“Em có gì mà phải lo lắng chứ? Tìm được một người đàn ông tốt, tự nhiên sẽ gả đi!” Tôi hài hước nói.
“Nếu em thực sự yêu Lâm Khải Chính, trong mắt em còn có thể nhìn thấy người đàn ông khác không? Nếu em thực sự yêu Lâm Khải Chính, em sao có thể lấy người khác được?” Tả Huy nói rất chậm, rất trọng tâm.
Tối nay tôi nhất định cực kỳ băn khoăn, cực kỳ mông lung. Vì tôi lại có thể mở miệng thảo luận vấn đề này với chồng cũ. “Không kết hôn cũng được mà, ngoài kết hôn ra, những thứ khác cũng có gì khác biệt chứ?”
“Sao lại không có khác biệt? Trong lòng là sự trống rỗng. Trâu Vũ, tình yêu như vậy, anh từng thử qua, trong lòng trống rỗng! Bây giờ mùa thu, còn may, nếu tới mùa đông, một trận gió thổi đến, em sẽ cảm thấy trận gió đó có thể trực tiếp xuyên qua cơ thể em. Bao nhiêu tiền, bao nhiêu ngọt ngào đều không thể chống đỡ được, ánh mắt mỗi một người nhìn em đều giống như chê cười.”
Nghe những lời anh ta nói, tôi có chút không rét mà run, nhưng tôi vẫn cứng miệng: “Em sẽ không như vậy, bản thân em có bản lĩnh kiếm tiền, không cần dựa vào anh ấy mà sống!”
“Thực ra tất cả những thứ gọi là danh phận, hôn nhân, nói cho cùng chẳng qua chỉ là giành lấy tôn nghiêm, nói rõ với bản thân. Đặc biệt là em, Trâu Vũ, tính cách của em luôn chính trực, hiếm người phụ nữ nào có được, sao có thể sống những ngày tháng trốn trốn tránh tránh chứ?”
Anh ta nói trúng nỗi lòng, tôi không cách nào che giấu sự không chắc chắn của bản thân, khẽ thở dài một cái rồi nói: “Đã bắt đầu rồi, em cũng không biết nên làm thế nào để kết thúc? Nếu có thể rời xa anh ấy, thực ra cũng chẳng sống tốt hơn……”
“Anh biết, Lâm Khải Chính không phải người bình thường. Anh cũng không có ý kiến nào hay, chỉ có thể nói, tương lai nếu có cơ hội rời đi thì nhất định phải đi, đừng lưu luyến! Em nhất định phải nhớ cho mình một đường lui!” Trong lời Tả Huy chất đầy sự thương xót và lo lắng, cuộc đời thật thú vị biết bao, không biết bắt đầu khi nào, trên con đường tình cảm, tôi và anh ấy từ kẻ thù trở thành bạn chung hoạn nạn.
Di động được nắm chặt trong lòng bàn tay, vẫn im lìm như cũ.
Tối hôm ấy, Cao Triển Kỳ say khướt, còn may Đinh Giáp có thể lái xe mới không để con Mazda của anh ta qua đêm tại cửa quán bar.Tuân theo chỉ thị khi anh ta tỉnh, chúng tôi bảy tay tám chân hò nhau khiêng anh ta vào nhà Tả Huy.
Sáng sớm hôm sau, tôi bị tiếng chuông di động đánh thức, lật người khỏi giường tóm di động, nhìn số, cuối cùng là anh.
Tôi nắm di động, ngồi mép giường, để đầu óc tỉnh táo mới nhận điện.
“Dậy rồi à?” Anh dịu dàng hỏi.
“Chưa ạ.”
“Còn ngủ à? Sắp 9h rồi.”
Do ảnh hưởng mạnh của rượu, đầu tôi vẫn có chút phình ra, nói cho lấy lệ:
“À, vậy thì dậy.”
“Hôm qua sau khi trở về vẫn luôn bận, đợi lúc rảnh đã hơn 12h rồi, nghĩ chắc em đang ngủ nên không gọi điện.” Anh giải thích dài dòng.
Bận gì? Tôi thực muốn hỏi ngược lại, nhưng lý trí mách bảo tôi, đây là lời nói ngu xuẩn nhất. Thế là, tôi chỉ lãnh đạm nói: “Anh bận việc của anh, không cần thường xuyên gọi điện cho em, có thời gian thì liên lạc sau.” — Giả tạo, nhưng rất phong độ.
Quả nhiên, anh lại áy náy: “Xin lỗi, em vẫn ổn chứ?”
“Ổn vô cùng, em phải dậy đi làm rồi, ngày đầu tiên sau ngày lễ đi muộn quá, chủ nhiệm sẽ mắng.” Tôi nói một cách cởi mở.
“Có một chuyện……” Ngữ khí anh đột nhiên có chút do dự.
“Chuyện gì?”
“Hôm qua Tâm Dao nhắc đến, hôm nay có thể cô ấy sẽ liên hệ với em.”
“Cô ấy tìm em làm gì?”
“Cô ấy có bản hợp đồng, muốn xin em vài ý kiến.”
“Anh không nói cho cô ấy biết, bây giờ luật sư Cao phụ trách công ty anh à?” Tôi cảm thấy không vui, Khải Chính có trách nhiệm tránh xảy ra tình huống bất tiện như vậy.
“Cô ấy tin vào tố chất nghề nghiệp của em, cứ muốn liên hệ với em.”
“Hôm nay em tắt máy là được.” Tôi bực mình nói.
“Thực ra không sao đâu, cô ấy chỉ gọi điện xin tư vấn một chút thôi, hợp đồng nhỏ, em chỉ cần coi như hồ sơ bình thường mà trả lời là được.” Anh xoa dịu tôi.
“Em sẽ giới thiệu luật sư Cao.”
“Vậy cũng được, tự em xem làm thế nào nhé. Tối cùng ăn cơm được không?”
“Để sau hẵng nói.” Tâm trạng tôi không tốt, trả lời cũng rất khó chịu.
“…… Anh sẽ gọi điện lại.” Anh cũng nhạy cảm, không kiên trì nữa.
Vứt điện thoại một bên, tôi ngồi ngây ở đầu giường, nhìn chăm chú lên lịch trên tường, ngày 18 tháng 10 sắp tới rồi.
Xuống tầng dưới, gọi Cao Triển Kỳ dậy, tôi ngồi xe anh ta cùng đi làm.
Tầng dưới văn phòng, tôi vừa xuống xe, đột nhiên có một người phụ nữ tóc tai bù xù, âm thanh sắc nhọn lao về phía tôi: “Trâu Vũ, cô là con hồ ly tinh, quyến rũ chồng tôi, xem tôi xử lý cô thế nào!” Trong chớp mắt một cái bạt tai vù vù ngay trước mặt.May mà tôi thân thủ nhanh nhẹ, đầu nghiêng đi, tránh được đòn tấn công.
Lúc này, Cao Triển Kỳ nhanh chóng chạy tới, kéo thích khách ra xa tôi. Tôi nhìn kỹ lại, hóa ra là phu nhân Bạch Lệ của anh ta, tuy trong vòng tay của chồng nhưng cô ta vẫn căm ghét nhìn tôi, miệng không ngừng kêu gào: “Tôi đã biết cô chẳng phải thứ gì tốt mà, ỷ mình xinh đẹp, lẳng l