Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
tôi? Hoặc lời lẽ sâu xa, đánh rắn động cỏ?”
Nhưng nụ cười ngây thơ và ánh mắt trong veo của cô ấy khiến tôi cắt đứt nghi ngờ không lí do này. Tôi đành khách sáo trả lời: “Những người như chúng tôi lấy đâu ra tư cách tham gia chứ?”
“Không có đâu, đều là bạn tốt thôi mà. Nhưng Hồng Kông rất vô vị, cũng không có gì thú vị.” Dường như cô ấy thực sự đang suy nghĩ tới khả năng mời tôi.
Tôi vội vàng làm gián đoạn suy nghĩ của cô ấy, nhắc tới chủ đề khác.
Khải Chính rất nhanh đã tới, tôi đứng lên tiễn khách. Giang Tâm Dao nói: “Đến đây, đi xuống cùng tôi, tôi có quà tặng cô.”
Tôi xua tay từ chối, lùi lại phía sau, nhưng cô ấy cố chấp nắm tay tôi, kéo tôi xuống lầu.
Thấy tôi và Giang Tâm Dao cùng nhau xuống lầu, Khải Chính đứng cạnh xe hơi biến sắc.
Giang Tâm Dao hào hứng nói: “Ken, vali hành lí của em đâu?”’
Khải Chính mở cốp xe, Giang Tâm Dao lục tìm. Tôi đành đứng đợi một bên, không còn cách nào cả. Chỉ có thể thấy Lâm Khải Chính trộm nhìn tôi chăm chú, tôi vờ nhìn xung quanh coi như không biết.
Lúc này, Giang Tâm Dao lấy ra một hộp nhỏ đưa tôi, sau đó lùi về bên cạnh Khải Chính, ngẩng đầu nói với anh: “Luật sư Trâu sửa lại thỏa thuận cho em rất lâu, lại không nhận tiền của em, em tặng luật sư Trâu bức tranh Đường Ca.”
“Ừ, được.” Khải Chính ấp úng nói.
Tôi mở hộp ra, trong đó là một bức tranh lụa được gấp ngay ngắn, mở ra nhìn là tượng phật, khuôn mặt hiền từ.
Giang Tâm Dao ở bên giải thích: “Đây là tranh Quan Âm của phần tử phật giáo truyền vào Tây Tạng, tôi nhờ người bạn Tây Tạng tìm cho, rất đẹp đúng không? Tặng cho cô đấy.”
Thực ra với tôi, tất cả Bồ Tát đều như nhau, không có xấu đẹp. Nhưng thành ý tốt của cô ấy, tôi đành lên tiếng cảm ơn. Nhận bức tranh, vô tình, trông thấy ánh mắt quan tâm sâu sắc của Khải Chính đang đứng ở phía sau Giang Tâm Dao, nhất thời, cảm thấy nụ cười trên mặt mình không cách nào duy trì được nữa.
Cũng may Giang Tâm Dao quay người lên xe, cuối cùng cứu tôi khỏi bể khổ.
Đứng bên lề đường, mắt tiễn chiếc Land Rover to lớn rời đi, tiếng mày đào đất vang bên tai, tôi quên bịt mặt lại, mùi khói bụi, khô cằn, nóng hung hăng xộc vào mũi.
Đúng lúc tôi ngơ ngẩn bên đường, có người ghé sát nói bên tai tôi: “Người phụ nữ vừa nãy là ai?”
Tôi giật nảy mình, quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt Cao Triển Kỳ, trên má anh ta hiện lên dấu 5 ngón tay ửng đỏ.
Anh ta nhìn tôi, hỏi tiếp: “Là vợ Lâm Khải Chính à?”
Tôi ừ một tiếng không tình nguyện.
“Trâu Vũ, cô hết hy vọng rồi.” Ngữ khí của Cao Triển Kỳ là kiểu cười trên sự đau khổ của người khác.
Tôi chẳng thèm để ý tới anh ta, quay người lên lầu. Anh ta đi theo sau tôi tiếp tục ồn ào: “Xinh đẹp như vậy, có tiền như vậy, cô hoàn toàn không có sức cạnh tranh mà. Vẫn nên thực tế chút đi, suy nghĩ tới người bên cạnh cô đi. Tôi quyết định li hôn rồi, không cách nào sống tiếp với người phụ nữ điên ấy, quả thật biến thái! Tới lúc ấy, cô cũng là ly hôn, tôi cũng ly hôn, ai cũng không kém ai. Hai chúng ta ở bên nhau cũng hợp lý, sao nào? Suy nghĩ nhé!”
“Anh tưởng rằng anh muốn ly hôn là có thể ly hôn à, cẩn thận vợ anh bắt anh tự tử, cho dù không tự tử thì cũng sẽ khiến anh tán gia bại sản!” Tôi nói một cách ngoa ngoắt.
“Vậy cô không cần lo, đừng quên, tôi mới là luật sư, sao có thể không nghĩ tới đường lui?”
Bước vào văn phòng, tôi đặt cái hộp đó lên bàn. Cao Triển Kỳ cầm lên mở ra, nói: “Oa, đây là cái gì? Nhìn thấy tối tăm.
“Gọi cái gì mà Đương Ca? Đồ Tây Tạng.”
“Lâm Khải Chính tặng cô?”
“Không.”
“Vợ anh ta?”
Tôi không tiếp lời, biểu thị ngầm thừa nhận.
“Không có việc thì tặng cô làm gì? Người giàu thật lạ. Sẽ không có dụ ý gì chứ? Có lẽ viết lời nguyền rủa ở chỗ nào đó.” Cao Triển Kỳ cầm bức tranh lên xem trên xem dưới.
Tôi giật lại, bỏ vào trong hộp: “Không hiểu đừng nói lung tung! Làm việc của anh đi!”
Cao Triển Kỳ đột nhiên nhớ ra cái gì, sát lại tôi nói: “Đúng rồi, chuyện sát nhập của công ty Lâm Khải Chính và công ty vợ anh ta, có hy vọng không hả?”
“Sát nhập? Sát nhập làm gì?” Tôi ngạc nhiên.
“Cô chưa biết à? Kỳ trước đã tiến hành một thời gian rồi, sẽ lấy một phần của bên bất động sản công ty Trí Lâm sáp nhập với bên kia, đó lại là tài sản tốt nhất của Trí Lâm. Nghe nói cha vợ Lâm Khải Chính chuẩn bị giao cho con rể, sau này liên thủ mạnh mẽ, Lâm Khải Chính chắc chắn sẽ như diều gặp gió, tiền đồ không giới hạn!”
Sát nhập, nghĩa là bước nhảy vọt của sự nghiệp, cũng nghĩa là Lâm gia và Giang gia thân thiết không tách rời, nhưng Lâm Khải Chính lại chưa từng nhắc tới việc này với tôi. Có lẽ không cần nhắc nhỉ? Tôi nghĩ, hoặc nhắc tới cũng chỉ như thêm một cái gai dài trong lòng, còn nhớ tôi từng nói với anh, không cần cho tôi tất cả, chỉ cần 1% là được rồi, quả nhiên, anh chỉ cho tôi 1%.
Tôi trăn trở suy nghĩ, Cao Triển Kỳ càng đổ dầu vào lửa:“Việc lớn như vậy mà anh ta không nói cho cô à? Sau khi sát nhập sợ rằng tổng công ty chuyển tới Hồng Kông, tới lúc đó cô làm thế nào? Nạp thiếp? Cũng nói, nói chung không được người thì nghĩ cách lấy chút tiền,