Gió Mang Ký Ức Thổi Thành Những Cánh Hoa
Tác giả: Mộng Chân
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341391
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1391 lượt.
trái tim nhỏ bé của tôi dạp càng nhanh hơn, tôi sợ nó có thể nhảy ra khỏi lồng ngực của tôi bất cứ lúc nào.
Không biết qua bao lâu hắn mới buông tôi ra, cực kỳ tự nhiên mở cửa xe nói: "Lên xe đi, anh đưa em tới một nơi."
Trong giây phút đặc biệt như thế này, nếu theo như định luật cẩu huyết, hẳn là hắn sẽ đưa tôi đến một nơi vô cùng \'đặc biệt\'.
Nhưng mà. . . . . . Hắn, hắn, hắn cái người này. . . . . . Biến, biến, biến thái, vậy mà lại dẫn tôi đến trước một phần mộ nằn=m ở vùng ngoại ô!
Chân tôi mềm nhũn, kéo lấy cánh tay Kỷ Gia Khiêm hỏi: "Đây là nơi quỷ quái nào vậy?"
Kỷ Gia Khiêm bỏ lại tôi, đi đến trước phần mộ đó đặt xuống một bó hoa hồng, nhàn nhạt đáp: "Đây là mộ của bà ngoại anh, em cũng đến đây hành lễ đi."
Tôi nhất thời nghiêm nghị, vội vàng ngoan ngoãn tiến lên hành lễ. Vừa rồi nếu hắn không nói, tôi còn cho rằng người nằm bên trong là vợ cũ của hắn a.
Sau khi cùng hắn cúi chào, chợt thấy Kỷ Gia Khiêm áy náy nói: "Bà ngoại, thực xin lỗi, con lại dẫn một cô gái hơi có tố chất thần kinh đến nhìn người."
Tôi nhịn không được trừng mắt nhìn hắn, không ngờ hắn cũng đang nhìn chằm chằm tôi. Tôi hơi rùng mình, chờ hắn phát giận.
Ai ngờ hắn đột nhiên lại nở nụ cười, lôi kéo tay của tôi đi về, vừa đi vừa giải thích: "Năm anh mười tuổi, ba mẹ đèu ở nươc ngoài làm ăn, chính bà ngoại là người đã nuôi lớn anh."
Tôi gật gật đầu, không hề cảm thấy có chuyện gì kỳ quái: "A.... . . . . ."
Bước chân của hắn đột nhiên dừng lại, ánh mắt có chút bất mãn nhìn tôi một cái: "Hình như em một chút cũng không quan tâm đến tình hình trong nhà anh."
Tôi vội vã lắc đầu hỏi: "Anh yêu, anh có anh chị em gì không? Trong nhà anh ai là người quản lý kinh tế? Có mấy tòa nhà mấy căn lầu? Ở quê có nhà không? Nuôi mấy con bò vậy?"
Hắn cốc đầu của tôi một cái, sẵng giọng: "Em nghiêm túc chút đi."
Tôi xoa xoa đầu, không nói. Cái tính lắm lời này của tôi đã có từ bé, đến bây giờ làm thế nào cũng không sửa được.
Kỳ thật, đây cũng chỉ là một kiểu giả ngu của tôi mà thôi. Đôi khi cách này có thể bảo vệ bản thân rất tốt.
Đi đến bên cạnh xe hắn liền buông lỏng tôi ra, vừa mở cốp xe vừa hỏi: "Có đói bụng không?"
Tôi thành thật gật gật đầu, lúc nãy ở tiệc chúc mừng tôi phải làm kiêu nên cũng chẳng ăn được gì nhiều.
Tôi tưởng rằng hắn muốn dẫn tôi đi ăn ngon , ai ngờ lúc tôi vừa ngồi lên xe, Kỷ Gia Khiêm bỗng nhiên lấy ra một bó hoa hồng rất to đưa cho tôi. Tôi hoàn toàn kinh sợ, vẻ mặt mờ mịt nhìn hắn.
Hắn quay đi, có chút không được tự nhiên nói: "Lúc nãy mua cho bà ngoại được tặng. Ngoại, ngoại thích hoa hồng."
"À...." Tôi cái gì cũng chưa nói, chỉ ôm hoa ngồi ở phía sau xe, kìm lòng không được co rút thành một cục.
Cái người này bi làm sao vậy! Mua hoa thì cứ nói thẳng là mua hoa, làm gì phải vòng vo như vậy!
Chẳng lẽ hắn cũng biết phần lớn con gái đều không có khả năng chống cự với hoa hồng sao?
"Em đang làm cái gì vậy?" Hắn ngồi ở ghế lái, quay đầu nhìn tôi, bỗng nhiên vươn tay nhéo nhéo lỗ tai của tôi: "Mau ngồi lên phía trước."
"Không cần!" Tôi ôm chặt hoa, "Em sợ chết, ghế phụ lái không an toàn!"
Hắn bất đắc dĩ nhìn tôi một hồi, bỗng nhiên mở cửa xe đi ra ngoài. Tôi đangnghi hoặc, chợt thấy cửa xe sau bị mở ra, Kỷ Gia Khiêm cũng chui đi vào.
Hắn cái gì cũng không nói, đột nhiên cúi người hôn môi tôi.
Răng môi dây dưa không dứt, khiến cho tôi quên sạch toàn bộ. Giống như ở trên cái thế giới này, chỉ có mình hắn.
Cả người tôi bỗng nhiên lành lạnh, thì ra là hắn đã cởi áo khoác của tôi ra. Ta cũng không để ý, chỉ ôm cổ của hắn.
Hơi thở nam tính của hắn khiến đầu óc tôi mê loạn.
Đáng đắm chìm trong nụ hôn ngọt ngào ấy, hắn đột nhiên dừng lại. Tôi có chút kỳ quái mở to mắt ra nhìn hắn, mới phát hiện hắn đang phiền não nhìn quần áo của tôi. Tôi mặc trên người chiếc váy liền thân bằng lông, bởi vì ngồi nên hắn không cởi xuống được.
Tôi cũng không hiểu vì sao, nhịn không được nở nụ cười: "Em sợ lạnh, anh cởi trước đi." Sau đó nhanh tay cởi quần áo của hắn.
Hắn phối hợp cởi áo ra. Tôi chui vào trong lòng hắn tham luyến hơi thở ấm áp của hắn, sau đó mở ra hai tay để cho hắn tùy ý cởi sạch.
Người đàn ông này còn hiểu rõ thân thể tôi hơn cả tôi. Hắn mới chỉ sờ một chút, thần trí của tôi rất nhanh đã bị hắn đoạt đi, cam tâm tình nguyện cùng hắn điên cuồng.
Chỉ là cuộc vui đêm nay, cũng chỉ mới bắt đầu mà thôi.
Những Tráng Hán Đẹp Trai
Lúc sắp kết thúc một cái hôn dài nồng nhiệt nóng bỏng, hắn vô cùng triền miên mút mút cánh môi của tôi vài lần sau đó mới chuyển trận đánh tới trước ngực tôi, thanh âm tràn đầy ôn nhu: "Nhan tiểu thư hôm nay như thế nào lại nhiệt tình đến vậy?"
Tôi há mồm cắn vào bả vai trần trụi của hắn một cái: "Em nói cho anh biết. . . . . . Đừng tùy tiện chọc vào em. Em mặc dù không phải là người tùy tiện, nhưng đã tùy tiện thì không phải là người!"
Hắn ừ nha nha nói không hết câu.
Tôi kìm lòng không được đưa ngón tay luồn vào trong tóc hắn,