Tác giả: Mộng Chân
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.
ên sao? Ở thời điểm mẫn cảm như thế này còn muốn đi đâu! Em không biết hôm qua chị vì em mà cũng bị xui xẻo theo sao? !"
Nghĩ đến chuyện chị Đồng Đồng vì tôi mà bị phạt, trong lòng tôi nổi lên một trận áy náy, nhưng vẫn cắn răng kiên trì nói: "Xin lỗi chị Đồng Đồng, nhưng nếu Chung Dịch An mà không tới sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của cả đoàn làm phim. Hơn nữa. . . . . . Nếu như anh ta thực sự xảy ra chuyện gì, thì tình hình còn tồi tệ hơn bây giờ."
Chị Đồng Đồng sau khi nghe tôi nói xong, buông lỏng cánh tay, bất đắc dĩ nói: "Thôi, để chị đưa em đi, để khỏi xảy ra chuyện ngoài ý muốn."
Tôi thực sự rất cảm động, giải thích với Doãn đạo diễn mấy câu rồi kéo chị Đồng Đồng rời đi. Lên xe rồi mới nhớ, Chính Tín vẫn chưa nói cho cô biết bọn họ đang ở đâu. . . . . .
Tôi hỏi vài lần, Chính Tín mới mơ mơ hồ hồ nói: "Ở quán rượu nhỏ dưới nhà cô."
Lúc tôi đi tới đó, hai chân mày tôi nhíu chặt vào nhau. Nói là ở dưới nhà tôi cơ mà? Nhảy trong lời nói. . . . . . Quán rượu nhỏ này nhiều nhất cũng chỉ có hai tầng.
Bọn họ muốn đùa giỡn tôi cho vui sao, không thì tại sao Chung Dịch An lại xuất hiện ở chỗ nhà tôi?
Lúc tôi bước chân vào quán rượu nhỏ, bất luận là Viên Trữ xinh đẹp, Chính Tín mặt than, hay là Lý Dật Nhưng với khuôn mặt đỏ bừng, thì tất cả đều đang vặn vặn vẹo vẹo thân thể theo âm nhạc.
Tiếng nhạc là từ góc tường phát ra.
Chung Dịch An ôm đàn ghi-ta ca hát.
Ca khúc lãng mạng như vậy, thật không hiểu hộn họ vặn vẹo làm cái gì. . . . . .
Hắn nhắm mắt lại, đôi môi khi đóng khi mở, coi như đây là chỗ không người tự nhiên biểu diễn. Thanh âm của hắn mang theo men say, nhưng lại có một loại mê hợc đến trí mạng.
"Anh đã sớm cảm nhận được mình yêu em. . . . . . Anh nhắc nhở chính mình không được hãm sâu. Biết rõ cuối cùng vẫn phải chia tay, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi."
"Yêu em là kiếp nạn của anh. . . . . . Anh chỉ là một linh hồn đồng hành cùng em trong chốc lát. Khi em rẽ, cũng sẽ là điểm cuối của đôi ta."
". . . . . ."
Một khúc kết thúc, hắn chậm rãi nâng lên mí mắt, nhìn tôi.
Tôi vò vò mái tóc, có chút ảo não hỏi: "Không phải anh muốn nhảy sao? Nhanh đi nhảy a!"
Hắn bỏ ghi-ta xuống đi ra ngoài, nhưng cũng không quên kéo theo cánh tay của tôi.
"Buông tay, rất đau!" Tôi liều mạng muốn hất tay hắn ra nhưng vô dụng.
Chung Dịch An rất khác Kỷ Gia Khiêm, hắn chỉ là một cậu bé 23 tuổi, khi hắn điên lên thì sẽ không nghĩ đến cái gì nữa.
Hắn kéo tôi lên sân thượng. Tôi thở hồng hộc nhìn hắn, tới cùng vẫn nhịn không được, khóc: "Anh rốt cuộc muốn làm cái gì?"
Hắn ôm cổ tôi, thanh âm ẩn ẩn có chút khàn khàn: "Ngày Tận Thế sắp đến rồi. . . . . . 2012, anh muốn ôm em cùng chết."
Tôi hung hăng đấm hắn một cái, đem nước mắt nước mũi bôi hết lên ngực hắn, miệng không quên mắng: "Anh điên rồi. . . . . . Đồ bệnh! Ai muốn chết cùng anh hả? !"
Nhờ hắn nhắc nhở mà tôi mới giật mình nhắc tới, hôm nay là ngày 31 tháng 12 năm 2011, đêm nay là đêm giao thừa.
2012, trái đất thật sự sẽ bị hủy diệt sao?
Tôi không tin. . . . . .
Còn có nhiều người yêu thương tôi như vậy, còn có nhiều chuyện tôi chưa hoàn thành như vậy, tôi không muốn chết, lại càng không muốn cùng Chung Dịch An chết a.
Tôi nen cho hắn một bạt tai để cho hắn tỉnh táo một chút, nhưng mà không có làm được. Tôi biết hắn uống say, tôi không có lý do gì để làm thế với hắn.
Tôi vỗ vỗ lưng của hắn, như dỗ dành một đứa trẻ, sau đó vừa dụ dỗ vừa lừa dối đem hắn rời khỏi sân thượng.
"Chung đại thiếu gia, người nên nhảy phải là tôi a! Một lúc nữa tôi ohải đến phim trường tiếp tục nhảy, anh mau tỉnh táo lại một chút đi có được hay không!"
Lúc đi đến trước cửa nhà tôi, tôi do dự một hồi. Để cho Chung Dịch An tiếp tục uống rượu hay là để cho hắn tỉnh táo một chút rồi đưa hắn tới phim trường đây?
Nhìn hắn say thành cái bộ dạn này, nên chắc cũng khong còn khí lực mà gây phiền toái cho tôi. . . . . . Vì thế, tôi vác hắn vào nhà tôi.
Tôi đi pha cho hắn một cốc nước mật ong, sau đó ném hắn vào phòng tắm, để cho hắn tắm rửa một cái.
Chung Dịch An rất ngoan ngoãn .
Trái tim của tôi xoắn lại.
Hắn đang làm cái quái gì vậy a? Muốn lăng xê sao, có loại lăng xê như vậy à?
Tôi rất rất không biết xấu hổ mà nghĩ, hắn thích tôi rồi hả?
Thích tôi ở điểm gì chứ?
Tôi vò đầu suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy vẫn là tôi tự mình đa tình rồi. Diện mạo và dáng người của tôi đều rất bình thường, gia thế lại càng. . . . . . tầng lớp trung lưu còn chưa với tới a. Hắn như bây giờ, nhất định là có nguyên nhân gì đó.
Đang lúc tôi miên man suy nghĩ, chuông cửa đột nhiên vang lên.
Trái tim nhỏ bé của tôi nhất thời run run!
Thượng Đế phù hộ, a di đà Phật, Quan Thế Âm Bồ Tát ở trên cao, con mẹ nó ngàn vạn lần không thể là Kỷ Gia Khiêm a!
Tôi cận thận nhìn vào mắt mèo. . . . . . Tốt quá, sợ bóng sợ gió một hồi, hóa ra lại là chị Đồng Đồng.
Tôi mở cửa, mới phát hiện phía sau là đám người Chính Tín, từng người từng người khuon mặt đều rất khủng bố.
Tôi tránh đường, có chút không biết nói gì