Tác giả: Mộng Chân
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341411
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1411 lượt.
ốc, nhưng trong túi quần của hắn luôn có một bao thuốc lá và một chiếc bật lửa.
Kỷ Gia Khiêm cũng đốt cho hắn một dây pháo. Hắn nghiêng đầu nhìn tôi một cái, bờ môi hắn mấp máy, hình như đang nói: "Viết chữ đi."
Tôi hiểu được ý của hắn, dựa vào tia lửa mà vẽ lên không trung mấy chữ hư không.
"Chúng" , "ta" , "chia" , "tay" , "đi" .
Tôi không biết hắn có hiểu tôi đang viết cái gì hay không, bởi vì kỹ thuật diễn của Kỷ Gia Khiêm rất tốt, nếu hắn muốn để cho tôi biết thì hắn mới biểu hiện ra bên ngoài, nếu hắn không muốn, thì dù tôi có đoán thế nào cũng vô dụng thôi.
Từ trước đến nay, tôi không bao giờ thích những nhân vật chính nào vì bảo vệ đối phương, yêu đối phương mà chấp nhận buông tay. Sự buông tay của họ sẽ càng khiến đối phương đau khổ hơn mà thôi. Nhưng vì sao tôi lại có ý muốn chia tay, là vì chính bản thân tôi.
Trong cái giới này, tôi không tiền không thế, không có gia cảnh hiểm hách, không có ai thực sự ủng hộ tôi. Tôi chỉ có thể tự mình bảo vệ và yêu thương bản thân tôi thôi.
Nếu tôi thức thời một chút, thì sau khi debut tôi nên dứt khoát phân rõ giới hạn với Kỷ Gia Khiêm, cho dù là vì tương lai của tôi. Sống trong cái giới này mỗi người đều phải mang trên mình một cái mặt nạ. Hôm nay là Kỷ Gia Khiêm biết dâu ngày mai sẽ là Mạnh Thần Úc.
Tôi muốn mình thử lý trí một chút. Bây giờ, mới chỉ là bắt đầu.
Đang lúc rét mướt thế này mà hai người chúng tôi lại đứng yên lặng rất lâu trong sân, nhưng không ai mở miệng nói với ai câu nào, chỉ khăng khăng đốt hết chỗ pháo này.
Những ánh lửa xinh đẹp thế này, giống như mối quan hệ của chúng tôi vậy, cầm không được nắm cũng không xong, quá dễ dàng mất đi.
Giây phút chiếc pháo cuối cùng đốt xong, tôi xoay người nhìn hắn, bình tĩnh hỏi hắn: "Em rất thích một bài thơ, em đọc cho anh nghe nhé?"
Kỷ Gia Khiêm khẽ gật đầu.
Tôi hé miệng, bỗng nhiên có một cơn gió mang theo khí lạnh không chút lưu tình táp vào mặt tôi, làm cho tôi hôi lâu cũng chưa nói được câu gì.
Tôi điều chỉnh hơi thở một lúc, mới có thể nói ra được một câu đầy đủ: "Lúc pháo hoa bay lên, ngọn lửa rơi xuống biển. quên hay nhớ có khác gì đâu, là kỷ niệm đẹp nhất ta dành cho nhau."
Mặc kệ về sau chúng ta có được ở bên nhau nữa hay không, mặc kệ tương lai như thế nào, em sẽ không bao giờ quên anh. Kỷ Gia Khiêm.
Cát Xê
Kỷ thiếu gia bay đi rồi. Không phải dùng cánh, mà là lúc tôi hoàn toàn không có một chút chuẩn bị nào thì hắn chìa ra một tấm vé máy bay, chuyến bay tới Mỹ, rồi hắn theo đó mà đi rồi.
Tôi tiếp tục ở lại nhà ông nội cùng ba mẹ đến nhà họ hàng chúc tết. Nông dân ít khi xem ti vi, nên rất ít người biết tôi là diễn viên. Như vậy cũng tốt, giúp tôi giảm đi không ít phiền phức a.
Người lớn trong thôn khen tôi càng ngày càng có tiền đồ, bọn họ đều nói sẽ giới thiệu đối tượng cho tôi. Cứ đến lúc này là vẻ mặt mẹ già nhà tôi lại vô cùng đắc ý nói con rể bà tốt như thế nào, tôi thì cảm thấy vô cùng kỳ quái, toi là con gái của bà mà tại sao không biết là bà đã có con rể nhỉ?
Một tuần trôi qua, Kỳ nghỉ đông của tôi cũng sắp kết thúc, tôi dùng vé máy bay khứ hồi trở về Bắc Kinh.
Tôi tự động coi như chị ấy không nói câu sau, nghiêm trang nói: "Chị Đồng Đồng, em nói thật mà, lần này Kỷ Gia Khiêm muốn mời Mạnh Thần Úc tới đóng phim, em khẩn trương đến độ muốn chết. Còn người đạo diễn từ Ai Cập về nữa, em đã tra qua tư liệu của ông ta rồi, quả thực không phải là người bình thường a! Em lại chưa qua lớp đào tạo chính quy nào, khản năng diễn xuất của em tả tơi như nào bản thân em hiểu, em cảm thấy với trình độ này. . . . . . Cửa ải này chắc khó khăn lắm đây."
Chị Đồng Đồng bày tỏ đồng ý:"Uh`m" một tiếng, nói một câu"Coi như em hiểu chuyện" lâu sau mới đồng ý đến bàn việc với tôi.
Chị Đồng Đồng có chìa khóa chỗ ở của tôi. Tôi nghe thấy tiếng mở cửa lập tức liền đi ra đứng chờ ở cửa, ai ngờ ánh mắt đầu tiên của tôi đã bị khóa chặt một chỗ rồi.
Không phải bị chị Đồng Đồng làm cho kinh diễm , mà là —— lông Thiên Thiên nhà tôi bị chị ấy cạo sạch rồi !
"Chị chị chị, mất trí rồi sao, khiến em tức chết mà, thế nhưng lại đi ngược đã sủng vật như vậy!" Tôi với tay ôm Thiên Thiên vào trong lòng, một bên như hổ đói sờ sờ mó mó nó một bên nói: "Giữa mùa đông, không có lông thì sao mà nó sống được hả?"
ChịĐồng Đồng thần thái tự nhiên cởi giày đi vào nhà, không cho là đúng nói: "Ai bảo nó rung lông khắp nhà? Chị đây không bỏ đói nó là đã tốt lắm rồi đó, cô xem, nó còn béo lên không ít nha."
"Chị gạt em!" Ta giơ Thiên Thiên lên, cực kỳ nghiêm túc nói: "Chị xem, tiểu ** rõ ràng nhỏ đi rồi !" (=))))))
". . . . . ."
Sau khi tùy tiện nấu hai bát mì, tôi với chị Đồng Đồng ngồi cạnh chiếc bàn nhỏ vừa sì sụp sì sụp húp mì vừa nói chuyện chính sự.
Chị Đồng Đồng liếc mắt nhìn tôi một cái, nhàn nhạt nói: "Đi đến trường đại học đăng ký một lớp học chính quy ngắn hạn đi, em mặc dù đang là diễn viên hạng ba, nhưng dù sao cũng đã được lên truyền hình rồi, nên rất có thể sẽ bị