Tác giả: Mộng Chân
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.
àng tạp hóa, một bên nhàn nhạt nói: "Anh. . . . . . Vì yêu mà sinh hận ."
". . . . . ."
Xem ra hôm nay đối với Kỷ Gia Khiêm mà nói, nhất định là một ngày không thể nói gì. Hắn nội thương không nhẹ a. . . . . .
Nhìn thấy cốp xe bị nhét đầy thùng giấy, tôi nhịn không được cảm khái: "Kỷ thiếu gia, anh đúng là một ông chủ tốt bụng!"
Hắn mạnh tay đóng cốp xe lại, từ từ nói: "Sẽ khấu trừ vào tiền lương của em."
Hắn tuy nói như vậy, nhưng tôi biết hắn nhất định sẽ không làm như vậy . Nhớ tới sự kiện "giả vờ khấu trừ tiền thưởng" hồi trước, nên bây giờ tôi không còn biết sợ nữa, trong lòng vô cùng tự mãn. . . . . .
Kỷ Gia Khiêm chạy xe được hai giờ thì ba tôi chủ động đề xuất đổi người lái, theo "bản đồ Trí Năng xx" tiến về phía trước.
Chín giờ sáng chúng tôi bắt đầu xuất phát, đến hơn hai giờ chiều mới tới nơi, tất cả đều đã sớm đói đến nỗi ngực dán vào lưng hết rồi. Ở trong sân tùy ý ăn chút gì đó, xong chúng tôi mới đi vào phòng ông nội.
Ông nội nằm nghiêng trên giường gạch, đang xem sách.
Ông nội xuất thân là một người có học, trước kia ông viết tư liệu cho trưởng khu, rất có tài, cũng cực kỳ thích đọc sách. Ông nội năm nay đã 76 tuổi rồi, tinh thần vẫn rất ổn định, đầu óc minh mẫn không thua kém bất cứ ai.
Thứ ông cầm trên tay không phải cái gì khác, chính là cuốn tiểu thuyết được xuất bản đầu tiên của tôi《 Ham mê vui thích trong khi say》.
Tôi có chút xấu hổ, đây đường đường là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, hơn nữa lúc đầu để thu hút độc giả, nên tôi đã cho không ít thịt vào đó nha, không biết khi ông nội nhìn thấy thì sẽ có cảm giác gì. . . . . .
Tôi đi lên phía trước vài bước đang định nói chuyện, chợt phát hiện ra ông nội đang nhắm mắt . . . . . . Cẩn thận lắng nghe, còn có thể nghe được tiếng ngáy nho nhỏ.
囧, tiểu thuyết của tôi không có lực hấp dẫn đến vậy sao? Thậm chí còn có thể dìu dắt ông chìm vào giấc ngủ. . . . . .
Kỷ Gia Khiêm liếc mắt nhìn cuốn sách trên tay ông nội một cái, hạ mắt nhìn tôi nói: "Sách này của em anh đã từng xem qua, nhưng mà. . . . . ." Hắn giảm nhỏ thanh âm, thấp giọng hỏi: "Lúc em cùng anh không phải là lần đầu tiên sao? Vậy tại sao em viết như thể em rất có kinh nghiệm vậy?"
Tôi bị nói đến ngẩn người, qua vài giây mới mặt dày nói: "Chưa thấy qua heo chạy thì cũng không được nếm qua thịt heo sao? Chưa từng hoan ái thì không biết làm như thế nào hả?"
Phim sex gì gì đó đó đơn giản cũng chỉ là rút ra rút vào, chen lên chen xuống. Anh đã sớm nhìn đủ rồi không phải sao.
Kỷ Gia Khiêm đang muốn nói gì, bỗng nhiên nghe mẹ già gọi tôi, thì ra là muốn làm vằn thắn. Tôi không biết làm vằn thắn, mỗi lần gói không tốt đều bị mẹ già mắng. Vì thế tôi ngẩng đầu nhìn Kỷ thiếu gia vạn năng, khóe miệng lộ ra ý cười: "Khiêm Khiêm, anh có biết làm vằn thắn không vậy?"
Kỷ Gia Khiêm lắc đầu, giống như xuất phát từ nội tâm cảm khái nói: "Tương lai người nào lấy em, người đó liền. . . . . ." Hắn muốn nói lại thôi chỉ nhìn tôi một cái, đột nhiên không báo trước phẩy tay áo bỏ đi.
Tôi nháy mắt mấy cái, mờ mịt nhìn theo bóng dáng của hắn.
Thật là, hắn bị làm sao vậy?
Yên Hoa Phi Đằng
Kỷ Gia Khiêm quả thực là vạn năng, đến ngay cả động tác gói sủi cảo mà cũng tao nhã như vậy. Nhìn ngón tay kia, còn cái tư thái kia nữa, hắn đang gói sủi cảo đó hả?
Không, không phải, hắn đang chế giễu tôi!
Nhìn sủi cảo hắn làm như một tác phẩm nghệ thuật vậy, vỏ bánh mỏng bao lấy nhân bánh, lại nhìn chỗ sủi cảo tôi làm xem, để cùng một chỗ thì có một sự chênh lệch không hề nhẹ!
Giống như một phu nhân quần áo gọn gàng đi dạo trên phố và một nữ bộc theo sau che dù cho bà ta. Bởi vì không có kinh nghiệm, nữ bộc che không đúng hướng, khiến cho nắng chiếu lên tay bà. Bởi vì phu nhân rất tao nhã, cho nên bà chỉ hơi trừng mắt với nữ bộc, không một tiếng động khiển trách nữ bộc.
Có lẽ tôi không nên nghĩ quá nhiều, vạn tuế gia như hắn có lẽ chỉ muốn đến dân gian trải nghiệm cuộc sống một chút thôi.
Tôi thở dài, bất đắc dĩ xuống xe.
Phần mộ của tổ tiên nhà tôi nằm ở trên núi, nơi này dốc, đường lên núi cũng chưa được tu sửa xong, cho nên xe không thể đi vào trong được. Vì thế vừa đến chân núi chúng tôi xuống xe, bất chấp gió lạnh đi lên núi.
Hàng năm vào thời điểm này tôi đều che đậy toàn thân thật kín, chỉ để hở hai con mắt. Có một năm rất lạnh nên ngay cả mắt tôi cũng lấy khăn quàng cổ che lại, sau đó nắm lấy tay em họ để nó dẫn tôi đi.
Năm nay, người tôi nắm tay đổi thành Kỷ Gia Khiêm.
Tôi gắt gao nắm chặt tay hắn, mơ hồ không rõ nói: "Vạn tuế gia, người ngàn vạn lần đừng cởi long bào ra cho nô tỳ mặc nha, nô tỳ tiêu thụ không nổi."
Căn cứ điều 10086 của định luật cẩu huyết, trong hoàn cảnh hoàn cảnh khắc nghiệt như này, nam chính để bày tỏ tình cảm sâu đạm của mình với nữ chính, bình thường đều sẽ cởi áo khoác ra, không để ý tới sự phản đối kịch liệt của nữ chính kiêu ngạo cầm áo khoác lên người nữ chính, sau đó thâm tình nói một câu: "Anh không lạnh, chỉ cần em