Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.
dù cái gì anh cũng không có, em vẫn sẽ bầu bạn với anh.”
Bọn họ đã biết nhau nhiều năm như vậy, anh ta hoàn toàn có l19oại tự tin này.
“Vâng!” Khi anh ta không hề chớp mắt, gò má Giản Uyển Linh thoáng ửng hồng, cô ta cười dụi vào ngực anh ta, thân thể mềm mại rất là xinh đẹp mê người: “anh Thiếu Văn, thời gian không 73còn sớm nữa, chúng ta nghỉ ngơi đi.”
Mạnh Thiếu Đình vô lý hay là Vương Cốc Tuyết mưu kế, cô ta đều có thể bỏ qua, nhưng điều kiện tiên quyết là cô ta phải vững chân sinh ra đứa bé trong nhà họ Mạnh, nếu không thì thù hận hủy thiên diệt địa như vậy sẽ khiến cô ta muốn giết chết tất cả mấy người đó!
Làm sao có thể
Lúc này Giản Uyển Linh đã đem những ngày bị khuất nhục trở thành mối thù hủy thiên diệt địa, lại không hề nghĩ tới Ngu Vô Song đã yên lặng ẩn nhẫn mai phục năm năm.
Sáng sớm hôm đó, Ngu Vô Song thức dậy từ rất sớm, công việc ngày thường của cô luôn luôn bận rộn, thường xuyên phải thức đêm, nhưng gần đây vì muốn chăm sóc cho bảo bảo mà buông xuống tất cả, chỉ chuyên tâm ở bên cạnh bảo bảo vui đùa.
Tống Ngạn mặc dù đối với người khác rất lãnh tuyệt, nhưng đối với bảo bảo chính là chân tình thật ý, y thuật của anh ta vốn rất tốt, lại thêm có người luôn ở bên tận tình chăm sóc, bảo bảo đã sớm đỡ hơn rất nhiều, có thể xuống giường chơi đùa rồi.
Thời điểm rời giường, người đàn ông bên cạnh vẫn còn đang nhắm mắt ngủ, hình như từ sau khi trở về Nam Gian anh rất bận rộn. Cũng đúng, hiện tại Nam Diệu đã phát triển hoành tráng như vậy, tự nhiên anh sẽ phải chăm chỉ hơn, trước kia là bởi vì ở nước ngoài cùng cô cho nên khó có thể xử lý chu toàn chuyện trong nước, bây giờ đã về rồi, luôn muốn tự mình làm hết mọi chuyện.
Ngu Vô Song ngồi trên giường nhìn anh hồi lâu, hình như tối qua hai giờ anh mới lên giường ngủ?
Cười khẩy, thầm nghĩ: Giản Uyển Linh cô bắt nạt tôi, xỉ nhục tôi nhiều năm, có từng nghĩ tới một ngày kẻ mà cô cho là chết còn có thể sống lại không? Đổi gương mặt, đổi diện mạo để sống tiếp?
……..
Phụ nữ buổi sáng luôn rất rắc rối, Ngu Vô Song lặng lẽ rời giường rồi còn phải đi trang điểm, ăn mặc, từ trước tới giờ cô luôn tâm niệm rằng trên đời này không có phụ nữ xấu chỉ có phụ nữ lười, người xưa từng nói phụ nữ tốt ở dung mạo, cô chính là người mà ở nhà cũng thích ăn mặc đẹp, nếu không thì bản thân sẽ rất khó chịu.
Cho nên mới nói, có vài người xinh đẹp phải khắc trong lòng, thời điểm Hoắc Cố Chi tỉnh lại chính là lúc cô đang thay đồ lót.
Rốt cuộc cũng không còn là cô thiếu nữ thon gầy mười bảy mười tám tuổi nữa, vóc người Ngu Vô Song hai mươi tám tuổi không thể không thay đổi, lúc còn trẻ cân nặng của cô lúc nào cũng không vượt quá được 45 cân, nhưng mà bây giờ lại đầy đủ 50 cân, hơn nữa chỉ cần ăn nhiều một chút sẽ bị mập, nhưng khổ nỗi là cô lại luôn thèm ăn, chỉ có thể cố gắng kiêng ăn một chút.
Cô cũng không phải là kiểu phụ nữ mình dây hiện đại, mà là kiểu đẫy đà khiêu gợi, chỗ nên vểnh thì vểnh, chỗ cần ưỡn thì ưỡn, tuyệt đối là dáng người ma quỷ.
Rèm cửa sổ vừa dày vừa nặng ngăn cản những ánh ban mai chiếu vào trong phòng, nhưng lại không ngăn cản được ánh mắt sắc bén của anh, Hoắc Cố Chi nhìn cô lần lượt mặc đồ lót, làm vóc người lộ ra đường cong hoàn mỹ, sau đó lại đứng trước tủ quần áo chọn đồ, cầm trên tay vài món, giống như đang chọn xem thứ nào mới tốt.
“Đồ công sở màu hồng đó nhìn rất đẹp mắt.” Giống như dựa theo bản năng, giọng nói từ tính của anh truyền ra ngoài, lăn tăn gợn sóng trong căn phòng yên tĩnh lúc bình minh.
Ngu Vô Song nhất thời xoay người về phía sau, kinh ngạc nói: “Anh tỉnh rồi?”
Cô còn chưa kịp mặc quần áo, một thân băng cơ ngọc cốt này cứ thế mà bại lộ trước mắt anh, khiến Hoắc Cố Chi nhất thời nóng ran, anh hung hăng hít sâu hai cái, lúc này mới nén được vẻ xao động trong đáy lòng.
Sau đó lật chăn, xuống giường, đi tới trước mặt cô, cầm lên chiếc váy đầm ngắn màu hồng, mày kiếm hơi nhếch, ôn nhuận cười: “Phụ nữ các em thật là phiền phức, lúc mua quần áo thì cái nào cũng thích, tới khi phải mặc thì lại rối rắm trăm bề.”
Nhìn bộ đồ anh đưa tới trước mắt, Ngu Vô Song giật mình, người đàn ông này trước giờ tâm tư cũng không đặt vào việc này, cũng không quản cô mặc cái gì. Nhưng hôm nay lại hưng phấn bừng bừng vì cô mà “bày mưu hiến kế” đây không phải là giọng nói trách tội cô đã quá khích hôm trước chứ?
Cô giật mình một chút, sau đó lại nhìn tới quần áo anh cầm trong tay, có chút chần chờ: “Màu sắc này hình như có vẻ quá trẻ rồi? Em đã hai mươi tám, có lẽ mặc không hợp đâu.”
Biểu hiện lúc này của cô giống hệt như cô gái nhỏ đang thẹn thùng, Hoắc Cố Chi nghe thấy vậy, không nhịn được cười, vốn định trêu gẹo: Ngày thường em tham gia mấy cái bựa tiệc kia em thường vừa lộ lưng vừa lộ ngực, sao lúc đó không nói tới tuổi của mình hả?
Nhưng mà cuối cùng, rốt cuộc anh cũng không nói ra, mà là ý vị sâu xa nhìn cô: “Em không tin ánh mắt của anh?”
Ngu Vô Song thầm oán cái người này thật đúng là có ánh mắt chẳng ra