Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342253
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2253 lượt.
ù xem ti vi nhưng cô ta vẫn mặc váy ngủ xuyên thấu màu hồng nhạt, gợi cảm nhưng không mất đi sự nghịch ngợm, ngược lại còn rất có sức hút.
Trên ti vi chiếu cái gì cô ta cũng không có ý định xem, mà tựa đầu vào vai Mạnh Thiếu Văn, cầm đuôi tóc chọc chọc vào lồng ngực của anh ta, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy ý cười: “Anh Thiếu Văn, sao anh lại không sợ buồn vậy, em chọc anh như thế.....mà anh cũng không thấy buồn sao?”
Mặc dù Giản Uyển Linh từ nhỏ đã không hợp với Giản Uyển Như, nhưng cô ta vẫn mặt dày, mỗi lần Mạnh Thiếu Văn đến Giản Uyển Như, cô ta nhất định sẽ đến gần, hơn nữa tiếng cười nói cũng không khiến người ta cả, thấy chán ghét.
Giản Uyển Như lại khác hơn nhiều, từ trước đến giờ cô là người cao ngạo, không hiểu được thế nào là giả bộ, tức giận buồn vui ghét bỏ đều thể hiện hết trên mặt.
Cho nên mới vừa gặp hai chị em nhà họ Giản, Mạnh Thiếu Văn cũng rất có cảm tình với Giản Uyển Linh, cô gái xinh đẹp đáng yêu suốt ngày theo sau một câu anh Thiếu Văn hai câu anh Thiếu Văn, thì có ai tức giận được chứ?
Sau này Giản Uyển Như cũng không cam lòng, cũng bắt đầu mềm mại gọi anh ta là anh Thiếu Văn, nhưng điều này chỉ xảy ra khi có hai người bọn họ.
Cho nên khi Giản Uyển Linh mềm mại trong ngực anh ta gọi anh Thiếu Văn, toàn thân Mạnh Thiếu Văn cứng đờ, không khỏi rũ mắt xuống, ánh mắt trìu mến nhìn người con gái trong ngực mình.
Thổ lộ tình cảm với nhau
Tình yêu là thứ gì đó khiến cho người ta mơ mộng không yên, kẻ chấp nhất có thể cứu được người khác, nhưng nếu là kẻ có tâm tính lạnh bạc làm cho có cũng được mà không có cũng chẳng sao thì cần phải suy nghĩ lại.
“Hả?” Cánh tay dài của Mạnh Thiếu Văn khoác lên đầu vai bạch ngọc của cô ta, mắt phượng đen nhánh mang theo tia tĩnh mịch, anh ta nhẹ nhàng lên giọng, ánh đèn mờ tối trong phòng khách mơ hồ lộ ra ý tứ mập mờ: “Bị em huấn luyện nhiều năm như vậy, anh còn sợ nhột sao, chẳng phải sẽ bị em giày vò tới chết?”
Giọng nói của anh ta trôi chảy rất dễ nghe, mang theo mùi vị cưng chiều.
Giản Uyển Linh nghe vậy, vốn nên vui mừng, chỉ là lúc nghĩ tới đây chính là chuyện vui vẻ lúc trước của anh ta và Giản Uyển Như thì nụ cười trên mặt cô ta lập tức cứng đờ, sau đó khẽ rũ xuống hai mắt, nhàn nhạt cười một tiếng như có như không: “Đáng ghét. Không ngờ anh còn nhớ rõ ràng như thế.”
Nhưng mà như thế thì sao chứ? Không phải bây giờ người đàn ông này vẫn thương cô ta, yêu cô ta hay sao? Vợ anh chính là cô ta, không phải là Giản Uyển Như đã chết kia.
Nghĩ tới đây, một chút u ám trong lòng cô ta nhất thời biến mất, cô ta vẽ loạn đuôi tóc trên lồng ngực anh ta một chút rồi đi lên phía trên cằm, môi hồng xinh đẹp tràn ra nụ cười vui sướng: “Anh Thiếu Văn, anh không biết đấy thôi, lúc đó anh rất đáng yêu, rõ ràng chính là ra vẻ ông cụ non, nhưng mỗi lần tới nhà em làm khách lại đỏ mặt, giống như là cô gái nhỏ vậy.”
Cô ta cực kỳ yêu thích anh Thiếu Văn năm đó, bên cạnh không phải là không có những người đàn ông ái mộ, lấy lòng cô ta, nhưng mà không ai có thể khiến cho cô ta động lòng, duy chỉ có người đàn ông này làm cô ta tâm tâm niệm niệm nhiều năm đến như thế.
“Đáng yêu?” Mạnh Thiếu Văn nghe được, hơi nhíu mày kiếm, đôi mắt chứa ý cười bắt được bàn tay nhỏ bé đang làm loạn của cô ta, nhỏ giọng trầm thấp: “Không được dùng từ này để nói anh! Một ngưuời đàn ông ba mươi tuổi như anh, dùng từ này đúng là quá mức ngây thơ.”
Năm đó Mạnh Thiếu Văn đối với Giản Uyển Như chính là vừa thấy đã yêu, lần đầu tiên anh ta nhìn thấy cô chính là lúc cô đang ở trong vườn hoa uất ức rơi lệ, những giọt nước mắt tròn tròn lăn trên gò má trắng noãn, càng theo đau nhói hai mắt của anh ta.
Anh ta thật sự không nghĩ ra, kẻ nào lại độc ác tới như vậy? Nhẫn tâm khiến cho một cô gái nhỏ tinh xảo, xinh đẹp như thế chịu uất ức?
Một cái nhìn kia mê hoặc cả đời, cho đến khi anh ta về nhà thì trong đầu vẫn luôn nhớ tới má lúm đồng tiền ngấm lệ kia, cho nên anh ta luôn tìm cơ hội để lui tới nhà họ Giản, cuối cùng anh cả ba mẹ anh ta cũng nhìn ta tâm tư của con trai mình.
Nhắc tới cũng thật buồn cười, năm đó chẳng qua anh ta cũng mới mười lăm tuổi, còn không biết cái gì là yêu, chỉ biết cô gái nhỏ rơi lệ uất ức trong vườn hoa rất là đáng thương, anh ta muốn bảo vệ cô, yêu thương cô vô điều kiện.
“Vậy sao?” Thấy ánh mắt anh ta rốt cuộc không hề nhìn vào màn hình TV nữa, trong đôi mắt sáng long lanh của Giản Uyển Linh xẹt qua một tia cười, cô ta vểnh môi hồng, khuôn mặt thủy nộn là nụ cười nhàn nhạt: “Nhưng mà chính em cảm thấy anh Thiếu Văn rất đáng yêu nha! Anh không biết, lúc đó em rất thích xem biểu hiện bức rức của anh, rõ ràng chính là thiếu niên thiên tài ổn trọng nhất trong mắt các vị trưởng bối, lại ở trước mặt em hồi hộp tới như vậy!”
Giọng nói mềm mại của cô ta lọt vào tai Mạnh Thiếu Văn, trong lòng hiện ra một cảm giác kỳ diệu, anh ta không khỏi cúi đầu nhìn, từ góc độ này có thể nhìn thấy được chỗ đẹp đẽ nhô lên trước ngực cô ta, rất là mềm mại trắng mịn.
Anh ta cũng chỉ là n