XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342147

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2147 lượt.

ội qua đời lúc cô mười sáu tuổi, có thể do ông đã thiên vị cô ngay từ nhỏ, cho nên lúc viết di chúc đã chia cho cô phần lớn cổ phần, ngược lại lại khiến cho con trai của mình bị thua thiệt.
Khi đó cô vẫn còn nhỏ tuổi, luôn luôn kính trọng cha mẹ, nhưng chính từ lần đó thái độ của cha đối với cô có sự thay đổi, mẹ thì càng ngày càng dùng ánh mắt ăn thịt người để nhìn cô chằm chằm.
Càng không cần phải nói tới Giản Uyển Linh từ trước tới giờ đã không hợp với cô, lúc đó Giản Uyển Linh thường xuyên ngấm ngầm bắt nạt cô, nhưng một khi chuyện bại lộ thì mặc kệ là ai đúng ai sai, cô vĩnh viễn là người bị cha mẹ chỉ trích.
Tình huống cứ tiếp diễn như thế mãi cho tới khi cô trở thành bạn gái của Mạnh Thiếu Văn thì mới bắt đầu có sự thay đổi, khi đó cô cũng không biết là vì cái gì, nhưng sau một loạt chuyện xảy ra, cô đã mơ hồ hiểu ra đôi chút.
Bọn họ cũng chỉ vì thấy cô có cơ hội được gả vào nhà họ Mạnh, mang tới cho bọn họ lợi ích lớn hơn, cho nên mới muốn mượn hơi của cô mà thôi.
Ông nội muốn cho cô số cổ phần lớn hơn, là muốn cô có được vị trí trong nhà, nhưng chắc hẳn ông nội cũng không ngờ được, chính vì số cổ phần này mà cô đã trở thành một miếng mồi ngon, đồng thời cũng thường xuyên bị người nhà lạnh nhạt.
……..
Hoắc Cố Chi chỉ yên lặng đứng ở đó, anh quá rõ tình cảm của cô đối với ông nội, cũng giống như mỗi lần anh trở về Vô Tích sẽ tới viếng mộ của mẹ.
Nhưng mà cô đã quỳ như thế mười mấy phút đồng hồ rồi, cuối cùng anh cũng không đành lòng, đành phải tiến lên khuyên nhủ: “Đứng lên đi, dưới đất rất lạnh, nếu như ông nội biết em vì thế mà bị cảm, nhất định sẽ rất buồn.”
Cô không chỉ trải qua một lần bị hãm hại năm đó, mà lúc ở Pháp đã bị thêm một tai nạn xe cộ, những chỗ như đầu gối và mắt cá chân đều không được nhanh nhẹn, thân thể lại càng sợ lạnh, cho nên anh đã không ít lần dặn dò cô phải mặc thêm quần áo.
Nhưng mà người con gái này lại thích chưng diện tới trình độ nhất định rồi, đi ra ngoài lúc mùa đông khắc nghiệp mà còn có thể mặc váy dài, đi giày cao gót, giống như không hề cảm thấy rét lạnh.
Quỳ trên mặt đất một thời gian dài, đúng là Ngu Vô Song cũng không được thoải mái, ánh mắt cô u ám, cũng không nói thêm gì, chỉ yên lặng để anh đỡ cô dậy, lúc đứng lên mới cảm thấy chân đã tê rần, cảm giác đau đớn bén nhọn khiến thân thể cô run rẩy, thiếu chút nữa đã không đứng vững được.
Lúc Hoắc Cố Chi đỡ cô cũng cảm nhận được cô đang run rẩy, hai người áp sát vào nhau, anh chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy sắc mặt tái nhợt và đôi mắt đỏ hoe của cô.
Đáy lòng lập tức cảm thấy khó chịu vô cùng, còn ẩn chứa một loại đau đớn.
“Chân tê rồi?” Lúc nói chuyện, anh đã khom lưng xuống để xoa đầu gối và bắp chân cho cô, quần áo cô đã dính bùn đất, nhưng anh giống như không nhìn thấy, vẫn xoa bóp rất lưu loát……



Vòng xoay số phận bắt đầu chuyển động.


"Chân đã tê?" Vừa nói chuyện, anh vừa khom lưng, ngồi xổm trước mặt cô, xoa đầu gối và bắp chân cho cô, quần cô đã dính nước bùn, nhưng anh làm như không nhìn thấy, vẫn xoa bóp như cũ. . .
Giọng nói anh trầm thấp, nhưng lại tràn đầy ý quan tâm, khiến nội tâm Ngu Vô Song vốn lạnh lùng nhất thời ấm lên. Cô nhẹ nhàng lên tiếng, lông mi dày đậm ở trên mí mắt che khuất đôi mắt mềm mại.
Lúc này, Bảo Bảo đứng một bên che cặp mắt, trong lòng không ngừng vui vẻ.
Lúc xuống núi, Ngu Vô Song đã thu lại tâm tình tốt, từ trước đến giờ cô vẫn đoan trang ưu nhã, tuy vừa rồi lộ ra cảm xúc ở trước mộ bia ông nội, hiện tại đi ra như người không việc gì.
A Cửu ngồi ở trong xe nhìn thấy đoàn người đang xuống núi từ phía xa, chỉ thấy đại ca bọn họ đang ôm Ngu Vô Song, tuy hai người không cónói chuyện, nhưng anh ta có thể thấy rõ phần ấm áp trong đó mặc dù cách đại ca rất xa.
Khi nói chuyện, anh ta cẩn thận liếc mắt nhìn vẻ mặt Hoắc Cố Chi, sau đó trầm giọng nói: "Nếu không như vậy đi, chị nói cho em biết chỗ không tốt của em, lần sau em nhất định sửa lại!"
Để anh ta sửa lại?
Ngu Vô Song nghe vậy thì kinh ngạc trong chốc lát, lúc này, sắc mặt hờ hững thoáng qua ý cười bất bắc dĩ. Cô lắc đầu một cái, hiếm khi vui đùa: "Vậy nếu tôi nói khuyết điểm của cậu là quá thành thật, cậu có sửa lại không?"
Trong mắt phượng tĩnh mịch của người làm người khác mang họa là Hoắc Cố Chi thoáng qua một nụ cười, anh không biến sắc mà nắm lấy tay ngọc của cô trong tay, mười ngón tay đan xen, là một loại tình yêu dịu dàng.
Cô cũng không rút tay về, mà mỉm cười nhìn anh một cái, trong đầu không khỏi hiện lên một màn vừa rồi trên núi kia.
Người đàn ông này ở trong mắt cô vẫn là người mạnh mẽ lạnh nhạt, thậm chí có thể gọi là lạnh lùng, nhưng lúc đối mặt với cô, lãnh khốc của anh hình như ít hơn nhiều.
Thậm chí khi cô tê chân, anh có thể ngồi xổm xuống xoa chân cho cô, bình thường anh lạnh lùng kiêu ngạo lại có thể làm như vậy vì cô, không thể không khiến cô sinh lòng cảm động.
Nhưng chỉ có A Cửu không giỏi nói chuyện là khổ, nghe lời này, anh ta hoàn toàn chịu thua, ánh mắt cầu cứu rơi v