Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342160
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2160 lượt.
thúc đợt mưa này, thì cả thành phố mới chính thức bước vào mùa hè.
Cũng may trước đây đã từng tới nơi này, Ngu Vô Song cũng không hề cảm thấy xa lạ, thuận tay thuận chân ôm bảo bảo thẳng hướng lên núi, hôm nay cô đi một đôi giày da đế bằng Martin, cho nên lúc ôm bảo bảo có cân nặng không nhẹ cũng không quá tốn sức.
Hoắc Cố Chi che ô đi bên cạnh cô, ngược lại còn khiến cho nửa người anh dính đầy mưa bụi.
A Cửu sau khi bị trừng mắt một cái cũng không lên núi mà ở lại dưới đường, anh thầm than không ổn, trong lòng cũng biết là vừa rồi mình lại vẽ rắn thêm chân rồi (ý là làm việc thừa thãi), đùa giỡn hơi quá mức.
Nhưng mà cứ nhìn thấy những quan tâm âm thầm mà mãnh liệt của Hoắc Cố Chi với Ngu Vô Song thì anh lại gấp tới giơ chân, đại ca cái gì cũng tốt, nhưng mà về mặt tình cảm thì đúng là quá si tình rồi.
Hướng về chân trời phía Tây, A Cửu làm một động tác bái Phật, trong miệng không khỏi tuôn ra mấy lời bất đắc dĩ: “Cụ nội à cụ nội, nếu như người thật sự linh thiêng, xin hãy phù hộ cho lão đại của chúng con đi, người nhìn xem, anh ấy chăm sóc cháu gái của người tới mức này, người không thể bỏ mặc một người đàn ông tốt như vậy đâu, a di đà Phật, a di đà Phật!”
………….
Nam Sơn là dãy núi nổi tiếng nhất mấy tỉnh miền Trung, phía trên có rất nhiều ngôi mộ, hoàn cảnh nơi đây cực tốt, là nơi non xanh nước biếc, rất có hương vị thiên nhiên.
Càng lên phía trên, tâm tình kích động của Ngu Vô Song càng thêm rõ ràng, ngay cả bảo bảo cũng cảm giác được, lần trước mẹ tới cúng bái cụ nội không mang theo bé, lần này bé phải thật ngoan ngoãn không thể khiến mẹ phiền lòng.
Lần trước Hoắc Cố Chi cũng không tới, cũng không biết tâm tình của cô, bây giờ nhìn thấy cô chưa lên đến nơi mà vành mắt đã đỏ hồng, trong lòng không khỏi cứng đờ, có một loạt cảm xúc không diễn tả được đang lên men trong ngực.
Nhưng lúc tới chỗ rẽ, anh nghĩ đi nghĩ lại vẫn cảm thấy nên gọi cô, hiếm khi thấy được giọng nói ôn hòa: “Em yên tâm đi, đã là của em thì luôn là của em, không ai có thể cướp đi.”
Anh đang nói tới chuyện về cổ đông lớn thứ hai của Giản thị!
Trong nháy mắt Ngu Vô Song đã hiểu rõ ý tứ của anh, cô nhìn anh bằng đôi mắt đã ướt nhẹp, nói cảm ơn một lần nữa: “Cảm ơn, thật cảm ơn!”
Cô thật sự cảm ơn, nếu không nhờ người đàn ông này, bây giờ cô đã vùi thân dưới biển, làm gì còn khả năng sống trên đời này nữa.
Câu cảm ơn này thật sự là chói tai, Hoắc Cố Chi mấp máy môi mỏng, cánh môi rét lạnh, nhưng cũng không bới móc, ngược lại còn dựa vào cô một chút, cánh tay dài ôm lấy cô, hoàn toàn bao bọc cô vào trong ngực: “Lúc đầu ông nội em để lại số cổ phần kia cho em hẳn là có cái lý của mình, em cứ yên tâm, thoải mái lấy về là được, luật sư Hàn đã quen biết với chúng ta lâu như vậy, em nên tin tưởng vào năng lực của anh ấy.”
Ở một nơi mà thời tiết lành lạnh lại mênh mông mưa phùn như thế này, lồng ngực người đàn ông lại nóng bỏng như lửa, thân thể mềm mại của Ngu Vô Song hơi cứng lại, cũng không đẩy anh ra mà cứ như thế kề sát vào anh….
……….
Sắp lên đến nơi, Ngu Vô Song nhìn quanh ngàn vạn cái bia mộ rồi tìm được phần mộ của ông nội, cô cũng không nhịn hơn được nữa, thả bảo bảo xuống rồi rảo bước tới quỳ trước bia mộ, khuôn mặt từ trước đến giờ luôn kiên cường bền bỉ đã sớm ràn rụa nước mắt.
“Ông nội ………” Giọng nói của cô nghẹn ngào, những biểu hiện mềm mại không thường xuyên xuất hiện lại được bộc lộ vào thời khắc này, năm năm qua cô vẫn sống một cuộc sống ăn sung mặc sướng, có người đàn ông anh tuấn thương yêu, có bảo bảo nhỏ bé ở bên cạnh, còn có sự nghiệp của riêng mình, ở trong mắt những người như A Cửu, cuộc sống của cô có lẽ còn rạng rỡ hơn cả trước kia.
Nhưng chỉ có chính cô mới biết rằng trong lòng mình chồng chất trăm nghìn vết thương, làm gì có ai nguyện ý xa xứ để tới sống ở một đất nước hoàn toàn xa lạ, làm gì có ai muốn bên cạnh mình chẳng có lấy một người thân.
Cũng may là lúc này mưa đã tạnh, dù cô có quỳ trên mặt đất thì cũng chỉ có quần áo bị bẩn, nếu không thì rất có khả năng sẽ bị cảm.
Hoắc Cố Chi lặng yên suy nghĩ sau lưng cô, bảo bảo lại càng không biết phải làm sao chỉ đành vặn xoắn ngón tay, dù sao bé cũng chưa từng thấy Ngu Vô Song bộc lộ cảm xúc như thế bao giờ.
Ở trong mắt bé, mẹ luôn dịu dàng, xinh đẹp thậm chí là cao quý vô thượng, lớn lên ở một đất nước đa sắc tộc, hoặc là bởi vì thường xuyên xem phim ảnh, bé đã nhìn thấy vô vàn người phụ nữ xinh đẹp, nhưng ở trong mắt bé, không ai có được khí chất giống như mẹ.
Nhưng bây giờ, mẹ vẫn luôn kiêu ngạo, cứng rắn lại đang khóc tới đau lòng…..
Nhìn thấy bảo bảo vẫn còn chưa hiểu, trong lòng Hoắc Cố Chi thật chua xót, anh xoa đầu bảo bảo, mấp máy môi mỏng, khom lưng thì thầm vào tai bé: “Không nên quấy rầy mẹ con!”
Bảo bảo chỗ hiểu chỗ không nhưng cũng gật đầu, rất ngoan ngoan đứng yên ở đó.
Lực chú ý của trẻ con thường rất tập trung, bảo bảo đứng khoảng mười phút, Ngu Vô Song chỉ còn yên lặng rơi lệ, rồi càng về sau càng trở nên trầm tĩnh.
Giờ khắc này cô nghĩ tới rất nhiều rất nhiều thứ, ông n