Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tối Nay Khai Trai Sếp Thật Mạnh Mẽ

Tác giả: Hàn Dẫn Tố

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342189

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2189 lượt.

tháng đều có vài ngày không tiện như vậy, trước kia anh đều nhịn được, nhưng bây giờ có chút nóng ran, cũng không biết có phải là lại phát tình rồi không.
... ...... ......
Đang lúc Hoắc Cố Chi suy nghĩ lung tung, bảo bảo liền nện đôi chân trắng noãn mập mạp như củ cải bước vào, thằng bé gõ cửa mấy lần mà không có ai ra, không thể làm gì khác hơn là tự đẩy cửa bước vào.
“Ba ba, ba đi xem mẹ đi, mẹ cứ nói chuyện với người đàn ông nào đó rất lâu, lại còn cười cười nói nói chứ!”, Từ trước đến giờ bảo bảo luôn là “tiểu hán gian” đi rình mò Ngu Vô Song rồi chạy đến báo cáo với ba mình.
Thằng bé chép chép miệng đã dính đầy nước ép nho chăm chú nhìn Hoắc Cố Chi, thấy anh mãi không lên tiếng, khuôn mặt phúng phính sốt ruột nói, “Ba ba, ba mà không đi, mẹ sẽ bị người khác cướp mất đấy!”
Ở phương diện này bảo bảo và Hoắc Cố Chi từ trước đến giờ vẫn luôn chung một chiến tuyến. mẹ chỉ có thể là của bọn hị, người đàn ông khác đừng có hòng mơ tưởng nhúng chàm.
Hoắc Cố Chi đang xem hạng mục hợp tác với Jaguar, trên bàn gỗ đầy tài liệu nhưng một chữ cũng không lọt vào mắt anh, hiển nhiên là mất hồn hồi lâu, bảo bảo đột nhiên lên tiếng khiến anh lấy lại tinh thần, hơn nữa nghe lời nói của bảo bảo thì khuôn mặt trầm xuống.
Mấy ngày nay tiểu nha đầu vì chuyện khai trương cửa tiệm mà rất bận rộn. rất ít nói chuyện cùng anh, ngay cả lúc ăn cơm cũng nhấp nhổm, bây giờ rốt cuộc cũng có cơ hội “Trao đổi xâm nhập”, Hoắc Cố Chi dĩ nhiên rất thích thú.
Anh đặt tài liệu trên bàn xuống, từ từ đứng dậy, bước lên cầm bàn tay mềm mại của bảo bảo, khuôn mặt anh tuấn hiện lên nụ cười dịu dàng, chỉ là nụ cười kia nhìn thế nào cũng không có ý tốt, “Đi, chúng ta đi tìm mẹ!”



Nhớ em
“Tổng giám đốc Mạnh, nói như vậy thật là buồn cười, tôi không phải là Ngu Vô Song thì còn có thể là ai nữa?” Ngu Vô Song đang yên tĩnh làm việc thì nhận được điện thoại của Mạnh Thiếu Văn, tâm tình cô đang rất tốt, mũi chân di di trên sàn nhà, khuôn mặt tuyệt diễm hiện ra vẻ châm biếm: “Trễ như thế này rồi tổng giám đốc Mạnh còn gọi cho tôi, thật sự khiến tôi thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ), nhưng mà không biết nếu để cho vợ yêu của anh biết, liệu sẽ có cảm nghĩ gì?”
Lúc này Mạnh Thiếu Văn đang ngồi trong xe bên dưới một khu chung cư, chỉ cần ngước mắt là có thể nhìn thấy hàng ngàn ánh đèn sáng chói bên trên, không lâu trước kia anh ta cũng mơ ước có thể cùng với Uyển Như có được một căn nhà riêng của bọn họ, cuối cùng hiện tại, lại khiến cho anh ta cảm thấy đau khổ, vắng vẻ bội phần.
Hôm nay khó có dịp về nhà sớm, nhưng anh ta vẫn không muốn đi lên, lại ngồi trong xe bấm số điện thoại của Ngu Vô Song, đối với người phụ nữ này, anh ta luôn có cảm giác đã từng quen biết.
Bây giờ qua điện thoại, âm thanh trong trẻo như hoàng oanh đó lại càng thêm quen thuộc, anh ta mím bạc môi, trong lòng vô cùng phức tạp: “Ngu Vô Song, trước kia cô có quen biết tôi không?”
Giọng nói của người đàn ông trầm thấp hấp dẫn, Ngu Vô Song giật mình, kinh ngạc khiến cho điện thoại di động từ trong tay rơi xuống, cô đứng bật dậy nhìn ra đằng sau, chỉ thấy Hoắc Cố Chi đang dắt bảo bảo đứng ở cửa phòng.
Mắt phượng hẹp dài của anh chau lên, cười như không cười nhìn cô chăm chú, trong mắt là âm trầm u ám, chỉ một cái liếc mắt cũng đủ khiến cho người khác rơi vào trầm luân.
Mà bảo bảo sớm đã sốt ruột thoát ra khỏi vòng tay của Hoắc Cố Chi, chân nhỏ chạy lon ton, nhào vào trong ngực mẹ: “Mẹ, mẹ, mẹ không nên gọi điện thoại cho người đàn ông kia, hắn thật xấu, lại đi cưới về một cô vợ ác độc.”
Bảo bảo mới bốn tuổi đầu mồm miệng lanh lợi, đã có thể vô cùng sáng suốt chuyện yêu ghét, chính là bảo bối khiến trong nhà vui vẻ, cũng là nhịp cầu nối liền hai người bọn họ.
Ở cùng với người đàn ông này đã năm năm, thời gian năm đầu tiên, cô và anh căn bản chẳng có gì để trao đổi, ở trên giường anh luôn hung dữ thô lỗ, mỗi lần đều không từ bỏ cái ý đồ lăn cô tới chết đi sống lại, cô thì đã quen thói đại tiểu thư hất hàm sai khiến, sáng ra lại nhếch nhác, thật sự là khó có thể quen được cái cách kiếm sống qua ngày dưới mái hiên nhà người khác.
Năm thứ hai có bảo bảo tới, điều quan trọng trong cuộc sống của cô không còn là công việc nữa, một phần rất lớn đã đặt ở trên người bảo bảo, mà Hoắc Cố Chi luôn tất bật công việc cũng để ý tới điểm này, cho nên đã dành nhiều thời gian ở nhà hơn, cứ như thế, quan hệ giữa anh và cô từng chút từng chút hòa hợp, tuy rằng không phải là cái gì như chim liền cành, nhưng ít ra thì cũng không còn nguội lạnh như trước nữa.
“Là hắn gọi điện tới.” Hai người đàn ông một lớn một nhỏ đồng thanh hỏi, nhìn cô không chớp mắt, khiến cho cặp lông mày kẻ đen của Ngu Vô Song chau lại, cô khom lưng nhặt chiếc điện thoại rớt trên sàn lên, cũng không thèm để ý tới máy đã tắt, chỉ dịu dàng giải thích với hai người đàn ông: “Chúng ta còn chưa nói được mấy câu.”
Bảo bảo ôm thật chặt cặp chân bạch ngọc của cô không buông tay, đứa nhỏ chớp chớp đôi mắt trong veo, rất là đáng yêu


Pair of Vintage Old School Fru