Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342194
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2194 lượt.
mê người: “Mẹ, là con đi mật báo, mẹ không trách con chứ?”
Bảo bảo là con trai của chiến hữu của Hoắc Cố Chi bị bỏ rơi từ lúc trong bụng mẹ, vừa mới sinh ra đã bị vứt bỏ, qua tay nhiều người mới được anh nhận nuôi, từ đó đều ở bên cạnh cô, mấy năm nay đều có dì giúp việc trông coi chuyện ăn mặc của bé, căn bản cô cũng không cần tốn nhiều tâm sức.
Nhưng mà phụ nữ vẫn luôn là động vật cảm tính, sống cùng một chỗ nhiều năm như vậy, đã sớm có tình cảm sâu đậm, hiện tại lại thấy bảo bảo đang làm nũng với cô, khiến cô hoàn toàn ko có sức lực chống cự, lắc lắc đầu, khuôn mặt thanh tú yếu ớt cười, vuốt khuôn mặt bánh bao mềm mại của bé, nhẹ nhàng cười: “Không có giận con đâu, vì sao trễ như thế này rồi còn chưa đi ngủ?”
Hoắc Cố Chi đứng ở cửa phòng hồi lâu, chỉ thấy cô cười với bảo bảo lúm đồng tiền như hoa, nhưng đối với anh thì chẳng có lấy một cái liếc mắt, không khỏi hừ lạnh, ngạo nghễ tiến lên phía trước: “Được rồi, bảo bảo, con đi ngủ đi, ba có chuyện muốn nói với mẹ con.”
Ngu Vô Song ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt, cô đang đi một đôi dép lê trong nhà, chênh lệch khá lớn về chiều cao với anh, chỉ tới ngực của anh, cho nên phải ngẩng đầu lên để nhìn.
Cảm giác như thế khiến cho cô cảm thấy hết sức không thoải mái, thật sự rất có cảm giác bị người đàn ông này áp bức, bình thường không đi giày cao gót mà đứng chung với anh, cô đều cảm thấy áp lực.
Bảo bảo cảm nhận được rõ ràng sự kháng cự của Ngu Vô Song, lập tức che chở cô ở đằng sau, vươn cánh tay nhỏ, cảnh giác nhìn chằm chằm Hoắc Cố Chi khí thế cường đại: “Ba, ba như vậy thật không có phong độ, mẹ đã nói là người khác gọi điện tới cho mẹ, lại chưa nói được bao nhiêu, vì sao ba còn tính toán với mẹ nữa?”
Hoắc Cố Chi nghe thấy thế, cúi đầu nhìn con trai bé nhỏ bên chân, căn bản cũng chả thèm để ý, không nói hai lời gọi luôn bảo mẫu ra bế bảo bảo đi ngủ.
………
Bảo bảo không cam lòng nhưng vẫn bị mang ra ngoài, bên trong thư phòng trở nên yên tĩnh, Hoắc Cố Chi cũng không gấp gáp lên tiếng, anh tự mình ngồi lên chiếc ghế mà cô vẫn ngồi làm việc, lật xem đống tài liệu cô để ở trên bàn.
Phía trên có tất cả địa chỉ và bối cảnh của các cửa hàng ở trung tâm Nam Giang, còn có một vài bản thiết kế, cô gái nhỏ học chuyên ngành nghệ thuật, chỉ phác họa sơ sơ cũng đủ nhìn ra được sự kinh tài tuyệt diễm, cũng khó trách cô chỉ cần vài năm ngắn ngủi đã có thể vững chân trong giới thời trang thượng lưu ở nước ngoài.
Ngu Vô Song vẫn tính tình lạnh nhạt, mặc dù những năm này luôn phải sống bức bách, khiến cho cô phải trái với lương tâm mà tươi cười chào đón với vài người, nhưng mà cô vốn đã có tính cố chấp từ trong xương cốt.
Hiện tại lại thấy anh ngồi đó mà không nói tiếng nào, cô nhíu mày thanh lệ, trong lòng có chút phiền não, đành phải nhanh mồm nhanh miệng mà hỏi: “Tối nay anh không làm việc sao? Vì sao lại rảnh rỗi ngồi đây?”
Để không gây trở ngại công việc của nhau, phòng làm việc của bọn họ một cái ở lầu hai một cái ở lầu ba, anh mang theo bảo bảo lên lầu khiến cho cô có chút kinh ngạc, theo như hiểu biết của cô với anh, thật sự không dám tin rằng anh sẽ vì một cú điện thoại của Mạnh Thiếu Văn mà hao tổn tâm tư lớn như thế.
“Nhớ em.” Giọng nói của người con gái lành lạnh như ngọc, nhưng lại khiến cho cả người Hoắc Cố Chi bừng bừng lửa đốt, anh vươn tay, kéo cô vào trong ngực mình, khuôn mặt anh tuấn lộ ra nụ cười hài hước: “Cùng với người tình cũ nói chuyện điện thoại xong có cảm giác gì không?”
Giọng điệu của người đàn ông hết sức xấu xa, khiến Ngu Vô Song giận tức giận trừng trừng nhìn vào đôi mắt đen tuyền kia, âm thầm nghiến răng phản bác: “Hoắc Cố Chi, anh bị bệnh sao? Đừng có mà nói hươu nói vượn! Không phải đã giải thích với anh rồi sao! ?”
Ý loạn tình mê
“Đúng, anh có bệnh.” Người con gái trong ngực da thịt trắng nõn nhẵn nhụi, đang lúc tức giận, trên khuôn mặt ửng lên hai rặng mây hồng, thật sự có thể nói là sắc đẹp thay cơm, đối mặt với cơn bực tức của cô, Hoắc Cố Chi không những không tức giận, ngược lại còn nhếch miệng cười, ý xuân dồi dào: “Còn bị bệnh không nhẹ nữa, nếu không vì sao lại cứ chung tình không đổi với cô gái nhỏ như em chứ?”
Bốn chữ chung tình không đổi này đâm thẳng vào sâu trong nội tâm của Ngu Vô Song, khiến cô sững sờ, những lời tức giận đã để trên môi rồi lại bị nuốt xuống.
Anh thực sự là hơn cô mười tuổi, nhưng anh chưa bao giờ ở trước mặt cô mà tỏ ra xa cách về thế hệ, thậm chí bọn họ còn sớm chiều chung đụng năm năm liền, loại quan hệ này nếu còn đề cập tới chuyện thế hệ nữa thì thực là giả dối.
Cô không nghĩ mình là người hiểu anh nhất, nhưng có những điều hiển nhiên thì vẫn phải biết, cô đối với anh, nhiều nhất thì cũng chỉ được coi như là một người phụ nữ nhìn thuận mắt ở trên giường mà thôi.
Thấy cô mãi chưa lên tiếng, Hoắc Cố Chi nhướn mày rậm, biểu hiện vui vẻ trên khuôn mặt dần trở thành âm trầm, cánh tay của anh đặt lên eo thon của cô, trên mặt là xao động nét cười: “Còn đang bận sao? Tối nay ngủ sớm một chút.”
Anh dùng giọng điệu bình thản để nói qua