Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu
Tác giả: Hàn Dẫn Tố
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342186
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2186 lượt.
không thể không suy nghĩ nhiều nhưng khi tất cả đã đặt trước mặt anh thì anh mới tin. Thì ra sau khi giải ngũ, người đàn ông Hoắc Cố Chi không hề dựa vào thế lực của nhà họ Mạnh mà tự ra ngoài xông pha, hơn nữa bây giờ còn quyền thế ngập trời. Xoa mi tâm (phần giữa trán) mệt mỏi, anh chợt đứng dậy, phía sau là các toà nhà cao tầng ở Nam Giang, Mạnh Thiếu Văn đứng ở đó dõi mắt nhìn xuống thành phố náo nhiệt bên dưới.
Năm ba mươi tuổi này chính là thời khắc huy hoàng trong cuộc đời của anh, anh vốn nên tràn ngập tự tin nhưng bây giờ trong lòng lại có vẻ hơi thấp thỏm.
Nhớ tới cô gái cho anh cảm giác quen thuộc kia, anh liền cảm thấy khổ sở, nhẹ giọng thì thầm: "Lâm Tuấn, cậu đi theo tôi nhiều năm rồi, tại sao lúc trước tôi phải đuổi việc nữ thư kí kia cậu cũng biết, cậu nói xem Ngu Vô Song là ai? Tại sao lại giống Uyển Như thế?"
Lâm Tuấn nghe vậy, lựa chọn lặng im, anh biết tại sao ông chủ lại xa thải nữ thư kí tiền nhiệm, về chuyện hai chị em nhà họ Giản anh ta cũng biết một chút.
Năm đó, hai viên ngọc của nhà họ Giản ở Nam Giang có tiếng là xinh đẹp, khuôn mặt giống nhau như đúc khiến người ta kinh ngạc, nhưng sau đó, Giản Uyển Linh bất hạnh qua đời, chỉ để lại người chị Giản Uyển Như, mà sau khi xảy ra những chuyện đó, ông chủ càng thêm yêu chiều cô.
. . . . . .
Không chỉ có Mạnh Thiếu Văn, ngay cả Giản Uyển Linh cũng tinh thần bất an, sau nhiều chuyện, thái độ của anh Thiếu Văn đối với cô ta lạnh nhạt đi nhiều, đêm nào cũng về nhà rất muộn.
"Uyển Như, ăn cơm mà con ngẩn người cái gì đấy?" Trong khu biệt thự nổi danh ở Nam Giang, Chung Tiếu Dung cau mày nhìn sắc mặt mờ mịt trắng bệch của Giản Uyển Linh, trong mắt lộ ra sự không hài lòng: "Con và Thiếu Văn mới đính hôn, tại sao lại chạy về nhà ăn cơm, có phải không muốn hầu hạ mẹ chồng nên mới chạy về nhà không, con không sợ mẹ chồng con sẽ không vui à?"
Bà ta hiểu rất rõ Vương Cốc Tuyết kia, trên mặt thì giả bộ rất dễ nói chuyện nhưng thực ra rất thích so đo, con gái vừa mới đính hôn đã cách xa bà ta (VCT), không sợ bà ta nắm được chuôi sao?
Giản Uyển Linh đột nhiên bị gọi tên liền giật mình, đôi đũa trên tay rơi xuống sàn phát ra tiếng vang giòn giã, Chung Tiếu Dung thấy thế, khuôn mặt đẫy đà càng lộ vẻ căm tức, bà ta vỗ bàn một cái, cắn răng tức giận nói: "Con nhỏ chết tiệt kia, tôi mới nói cô hai câu cô đã vung đũa là có ý gì?"
Giọng nói của bà ta quá chói tai khiến Giản An Đương nhăn mày, ông năm nay đã sáu mươi nhưng vẫn rất phong độ, còn có thể nói là dịu dàng nho nhã, đẹp trai lịch sự, không chút già nua.
Ông để đũa xuống, lạnh lùng nhìn vợ, trong mắt khó nén vẻ chán ghét: "Bà làm mẹ kiểu gì thế? Con gái không vui, bà không nhìn ra à?"
Chung Tiếu Dung đã gả cho Giản An Đương hai mươi tám năm, từ lúc tim đập thình thịch (mới yêu) đến si tình, đến bây giờ là sợ hãi. Nhưng bây giờ giờ thấy giọng điệu ông chồng lạnh lùng, coi bà ta trở thành một ả chanh chua, khuôn mặt bà ta trắng bệch nhưng vẫn không cam lòng, lại cắn môi nói: "Nó còn có cái gì không tốt? Gả cho người đàn ông có thực lực nhất Nam Giang, chồng là người hiền lành, mặc dù mẹ chồng hay bắt bẻ nhưng cũng đâu đến nỗi, nó suốt ngày ở ngoài cùng Thiếu Văn, bình thường đều không cần phục vụ bà ta." Càng nói, Chung Tiếu Dung càng hăng, bà ta lặng lẽ trừng Giản Uyển Linh ở bên cạnh, thao thao bất tuyệt bắt đầu dài dòng: "Theo lý mà nói thì nó làm gì có tư cách gả cho Thiếu Văn, không chịu được thủ đoạn của nó nên. . . . . . ."
"Câm miệng!" Lời bà ta còn chưa nói hết đã bị Giản An Dương nghiêm mặt cắt ngang, ánh mắt ông âm u để lộ sự cảnh cáo: "Bà bị váng đầu à? Cái gì nên nói, cái gì không nên nói chẳng lẽ bà không biết?"
“Mẹ!”, GIản Uyển Linh nghiêm mặt, khó tin nhìn Chung Tiếu Dung, ảo não nói, “Sao mẹ có thể nói con như vậy, mẹ không phải mẹ con sao?”
“Tao không phải mẹ mày thì ai là mẹ mày chứ?” Chung Tiếu Dung có chút căm tức trừng mắt với Giản Uyển Linh, trên mặt tràn đầy sự giận dữ, “Đừng tưởng được gả vào nhà họ Mạnh là có thể nói chuyện như vậy với mẹ, cũng không thử nhìn xem chính mình đã dùng thủ đoạn gì, không nhân lúc trẻ tuổi mà sinh con để củng cố địa vị đi, sau này bị những phụ nữ xinh đẹp trẻ trung khác kéo xuống thì đừng có mà ngồi khóc!”
Trong phòng khách xa hoa, Chung Tiếu Dung mặc sườn xám màu tím violet, rõ ràng là một quý phu nhân sang trọng nhưng những lời nói ra quả thật khiến người ta không dám khen tặng!
Giản Uyển Linh tức đến trắng bệch cả mặt, cô ta ủy khuất nhìn Giản An Dương, cắn môi làm nũng, “Ba, ba xem mẹ đi, còn nói những lời này để kích động con!”
Người mẹ này của cô ta càng ngày càng vô dụng, may mà ở đây không có ai, không thì ai mà nghe được thì chỉ có nước bị cười đến rụng răng!
Lúc còn trẻ Giản An Dương là một người đàn ông rất có sức quyến rũ, một tay ông ta gây dựng nên công ty, còn lấy được quyền thừa kế từ cha mình thì không thể thiếu những thủ đoạn.
Nhưng không thể phủ nhận, những thủ đoạn này đã khiến ông ta thành công, mà b